Tôi đã đến từ rất sớm để dự buổi biểu diễn báo cáo ngày Quốc tế Thiếu nhi của con gái Tiếu Tiếu.
Kết thúc buổi diễn, tôi muốn chụp cùng con một tấm ảnh làm kỷ niệm, nhưng con bé thẳng thừng gạt phắt điện thoại của tôi: “Chụp cái gì mà chụp, đã nói bao nhiêu lần rồi, con gh/ét nhất là chụp ảnh.”
Tôi nén cơn gi/ận trong lòng, tôn trọng lựa chọn của con, không muốn thì thôi vậy.
Thế mà quay đầu lại, con bé lại kéo tay cô giáo chủ nhiệm - cô Phùng:
“Mẹ Phùng ơi, hôm nay là ngày Quốc tế Thiếu nhi, con chụp với mẹ một tấm ảnh được không ạ?”
Tôi bàng hoàng nhìn con: “Con gọi cô ấy là gì? Mẹ Phùng?”
“Đúng vậy! Con thích cô Phùng, nên con thích gọi cô là mẹ Phùng! Mẹ Phùng vừa dịu dàng lại vừa xinh đẹp, con chọn cô ấy làm mẹ của con. Không giống như bà, một kẻ vừa lười vừa tham ăn lại còn lôi thôi lếch thếch!”
Trái tim tôi như có thứ gì đó vỡ vụn. Tôi nhìn đứa con gái mà mình đã nâng niu trong lòng bàn tay suốt sáu năm qua:
“Được thôi! Con đã chọn cô Phùng làm mẹ, vậy thì mẹ cũng chọn một đứa trẻ khác mà mẹ yêu thích để làm con gái mình!”
“Tại sao bà lại chọn đứa trẻ khác làm con gái? Con không cho phép!”
“Con sẽ mách bố là bà là một kẻ đại á/c đ/ộc! Mẹ tồi!”
“Con không cần bà nữa!”
Con gái đứng trên sân khấu gào thét đi/ên cuồ/ng, các bậc phụ huynh xung quanh đều ngoái nhìn về phía này.
Tôi nắm ch/ặt tay, muốn quay lưng bỏ đi, nhưng nghĩ lại vẫn gọi một cuộc điện thoại cho chồng mình.
Chu Chính nhanh chóng chạy đến:
“Sao thế? Hôm nay là ngày Quốc tế Thiếu nhi, em cứ nhất quyết phải so đo với một đứa trẻ làm gì?”
“Em cũng là mẹ người ta, sao không biết nghĩ cho con một chút?”
Tôi vừa định nổi gi/ận thì thấy Tiếu Tiếu vui vẻ lao về phía anh:
“Bố!”
“Con biết ngay là bố sẽ đến xem con diễn mà, bố nhìn xem hôm nay con có xinh không?”
Tiếu Tiếu xoay một vòng trước mặt Chu Chính, hào hứng ôm lấy mặt anh hôn một cái.
“Bố, chụp ảnh đi! Con muốn chụp ảnh!”
Chu Chính liếc nhìn tôi: “Chúng ta gọi cả mẹ vào chụp cùng được không? Mẹ cũng rất muốn chụp ảnh với Tiếu Tiếu đấy.”
“Không được! Trên người bà ấy toàn mùi hành tỏi, con chỉ cần lại gần là thấy buồn nôn rồi, con không chụp ảnh với bà ấy!”
Chu Chính còn muốn nói gì đó, tôi nhìn con bé: “Chu Tiếu Tiếu, con đúng là đồ vo/ng ơn bội nghĩa!”
Sự tủi thân trong lòng tôi vỡ òa ngay tức khắc:
“Từ nhỏ đến lớn, con ăn gì, uống gì, mặc gì, dùng gì, cái nào không phải do mẹ chắt chiu chọn lựa m/ua cho con? Con kén ăn không chịu ăn rau, mẹ phải đổi món liên tục để làm cho con. Con thích váy vóc, kẹp tóc lấp lánh, thấy cái nào đẹp mẹ đều m/ua về hết. Con ra ngoài chơi thấy bạn bè ăn quà vặt, trên đường về nhà là đã có món y hệt trên tay.”
“Mẹ dành toàn bộ thời gian, tâm huyết cho con. Từ khi con chào đời, mẹ không yên tâm để người khác trông, nên tự tay chăm sóc con từng chút một. Vậy mà cuối cùng, con lại bảo mẹ gh/ê t/ởm?”
Chu Tiếu Tiếu chưa bao giờ thấy tôi nổi gi/ận như vậy, nó tủi thân rúc vào lòng bố.
Sắc mặt Chu Chính thay đổi: “Ngô Phi, trong dịp thế này, trước mặt bao nhiêu người, em nhất định phải nói con như vậy sao?”
“Tiếu Tiếu đã 6 tuổi rồi, không còn là đứa trẻ không biết gì nữa. Em nói con như thế, sau này con còn mặt mũi nào chơi với bạn bè?”
“Hơn ba mươi tuổi đầu rồi mà suốt ngày đi so đo với một đứa trẻ!”
Chu Tiếu Tiếu tinh quái làm mặt q/uỷ với tôi: “Lêu lêu, bị bố m/ắng rồi nhé!”
“Bố ơi, con không bao giờ chụp ảnh với cái loại đàn bà vừa già vừa x/ấu như bà ta đâu!”, con bé nắm ch/ặt tay cô Phùng, cười ngoan ngoãn lấy lòng: “Cô Phùng dịu dàng xinh đẹp, con chọn cô Phùng làm mẹ của con! Con muốn chụp ảnh với cô Phùng!”
Trên mặt Chu Chính thoáng hiện lên vẻ bối rối, nhưng khóe miệng đang nhếch lên lại không sao giấu nổi:
“Tiếu Tiếu, không được nói mẹ như thế! Con nhìn xem, mẹ gi/ận rồi kìa, mau đi dỗ dành mẹ đi!”
“Con không dỗ bà ta đâu! Bà nội bảo rồi, cái loại vừa lười vừa tham ăn, chỉ biết tiêu tiền của bố như bà ta thì không được nuông chiều. Bà ta muốn đi thì cứ để bà ta đi!”
“Chu Chính!”
Tôi tức gi/ận hét lên: “Mẹ anh ở sau lưng dạy con cái kiểu gì thế này?”
“Vừa lười vừa tham ăn, chỉ biết tiêu tiền của bố? Tôi hỏi anh, trong cái nhà này tôi không ki/ếm ra tiền sao?”
Chu Chính lúng túng ho nhẹ một tiếng: “Người già rồi, thích nói nhảm trước mặt con trẻ, em đừng để bụng!”
“Hừ! Lời trẻ con tôi không thể so đo, lời người già tôi không thể để bụng, vậy tôi hỏi anh, anh nói xem, trong cái nhà này tôi không ki/ếm ra tiền, tôi không có chút đóng góp nào sao?”
Chu Chính lại ho khan: “Ngô Phi, em còn chưa xong à? Được, tiền trong nhà này đều là em ki/ếm, em có đóng góp lớn nhất cho cái nhà này, được chưa!”
Tôi suýt chút nữa thì tức đến mức lên cơn đ/au tim.
Mỗi khi đụng đến vấn đề tiền nong, Chu Chính và mẹ anh ta luôn tiêm nhiễm vào đầu con gái: “Mẹ con suốt ngày ở nhà ăn không ngồi rồi, tiêu tiền của bố con không biết kiềm chế, là con sâu mọt của gia đình đấy!”