Chưa đầy ba phút sau, Trần Khiết dẫn bạn trai cùng một xe đầy những gã đàn ông vạm vỡ, xăm trổ đầy mình bước xuống. Theo sát phía sau là một chiếc xe tải nhỏ, cửa xe vừa mở, một đội các bà cô với giọng nói vang như sấm sét, tay cầm chiêng trống lần lượt bước xuống.
Một tấm băng rôn đỏ rực được giăng ra: “Chúc gã đàn ông cặn bã ngoại tình Chu Chính và tiểu tam không biết x/ấu hổ Phùng Đình Đình mãi mãi bị khóa ch/ặt với nhau!”
Trần Khiết bước đến ôm lấy cánh tay tôi: “Yên tâm đi chị em, hôm nay nếu không trút được cơn gi/ận này cho cậu, mình không xứng làm bạn thân của cậu!”
“Lên lầu!”
Tôi hít một hơi thật sâu, dùng chìa khóa mở cửa. Phòng khách yên tĩnh lạ thường, nhưng trong phòng ngủ chính lại thấp thoáng ti/ếng r/ên rỉ.
Tôi bước lên vài bước, “Rầm!” một tiếng đ/á văng cửa phòng.
Trên giường, Chu Chính và Phùng Đình Đình vẫn đang quấn lấy nhau. Cả hai h/oảng s/ợ quay đầu lại, nhìn thấy tôi đang cầm máy quay đi/ên cuồ/ng chụp ảnh.
“Ngô Phi, cô làm cái gì đấy!”
“Đừng chụp nữa, tôi bảo cô đừng chụp nữa!”
Có lẽ vì quá h/oảng s/ợ, Chu Chính muốn rút ra khỏi người Phùng Đình Đình nhưng không thể. Sắc mặt hai người từ đỏ chuyển sang xanh, rồi lại trắng bệch, cuối cùng Phùng Đình Đình bật khóc nói với Chu Chính: “Anh nhanh lên đi!”
Chu Chính vã mồ hôi hột vì sốt ruột: “Đến nước này rồi, cô tưởng tôi không muốn chắc?”
Tôi giơ tay vẩy nhẹ, tấm băng rôn đỏ rực được treo ngay trên đầu hai người họ. Tiếng chiêng trống rộn ràng vang lên.
“Chồng yêu, nghi lễ chào mừng này anh có thích không?”
Tôi bấm gọi video trong nhóm gia đình của Chu Chính. Từng người một trong nhà anh ta bắt máy: đầu tiên là mẹ anh, rồi đến bố, chú hai, cô, em họ, chị cả...
“Ôi chao! Ngô Phi, cô lại đang giở trò q/uỷ gì thế, đêm hôm khuya khoắt cho tôi xem cái thứ này?”
“Người trên giường là... là Chu Chính sao?”
“Ngô Phi, cô có ý gì, trong nhóm còn có trẻ con đấy, cô còn không mau bảo Chu Chính rời khỏi con đàn bà đó ngay!”
Tôi nhìn hai kẻ vừa dùng hết sức bình sinh mới tách được nhau ra trên giường: “Chồng à, gia đình anh đều đang nhìn anh đấy, có muốn nói đôi lời không?”
“Ngô Phi, cô tắt ngay, tắt ngay cho tôi!”
“Còn cả đám đàn bà gõ chiêng gõ trống mà cô gọi đến nữa, cút! Tất cả cút hết cho tôi!”
Tôi nhìn gã đang vội vàng tìm quần mặc, bước tới một bước, dùng chân giẫm mạnh lên chiếc quần: “Chu Chính, bây giờ anh mới biết cần mặt mũi sao?”
“Lúc lăn lộn trên giường với Phùng Đình Đình sao anh không biết x/ấu hổ?”
“Lúc bảo con gái gọi Phùng Đình Đình là mẹ sao anh không biết x/ấu hổ?”
Tôi lùi lại một bước, nhìn đám người bạn trai của bạn thân mang đến: “đá/nh, đá/nh cho tôi cặp đôi cặn bã này!”
Phùng Đình Đình hoảng lo/ạn định trốn vào trong chăn, liền bị bạn thân tôi túm lấy, giáng cho hai cái t/át vào mặt.
“Tuổi còn trẻ mà thích làm người thứ ba lắm nhỉ?”
“Phá hoại gia đình người khác vui lắm sao, ngoài kia bao nhiêu đàn ông không thích, lại cứ thích đi cư/ớp chồng người khác?”
Mẹ chồng tôi gào lên trong video: “Dừng tay! Ngô Phi, cô dừng tay cho tôi! Đồ đàn bà đ/ộc á/c, cô dám gọi người đá/nh chồng mình, tôi báo cảnh sát, tôi báo cảnh sát bắt cô!”
Tôi nhìn gương mặt gi/ận dữ của bà ta, bật cười: “Báo cảnh sát? Bà tưởng cảnh sát sẽ quản mấy chuyện ngoại tình, m/ua d/âm trong gia đình sao? Sau khi bà báo cảnh sát, bước đầu tiên họ sẽ x/ác minh và thông báo cho đơn vị của Chu Chính đấy! Tốt nhất là bà nên để tất cả lãnh đạo và đồng nghiệp của nó biết nó là kẻ ngoại tình, m/ua d/âm đê tiện!”
“Cô, cô rốt cuộc muốn làm gì!”
Tôi nhìn Chu Chính: “Ly hôn, anh phải ra đi với hai bàn tay trắng!”
Chu Chính bị đá/nh đến hơi tàn, nằm bẹp trên giường như một đống bùn: “Tôi... tôi không đồng ý.”
Tôi cầm máy quay, từng khung hình một cho anh ta xem những bằng chứng ngoại tình: “Ý anh là, bảo tôi nộp đơn ly hôn rồi tiện thể gửi đống này cho tất cả những người anh quen biết nhé?”
“Ngô Phi, cô cố tình gài bẫy tôi đúng không?”
“Chát!” Tôi giáng cho anh ta một cái t/át mạnh: “Tôi không bắt được anh ngoại tình thì là tôi suy diễn, tôi bắt được rồi thì là tôi gài bẫy? Chu Chính, từ đầu đến cuối, anh chưa bao giờ sai đúng không?”
“Tại sao bà đá/nh bố tôi?”
Con gái từ phòng bên cạnh chạy ùa tới, nhìn căn phòng đầy người thì có chút ngơ ngác. Khi thấy Chu Chính bị đá/nh sưng vù mặt mũi, nó gi/ận dữ đẩy tôi một cái.
Tôi không chút đề phòng, cột sống lưng đ/ập thẳng vào góc bàn. Trần Khiết thấy sắc mặt tôi không ổn, lập tức chạy đến đỡ lấy.
“Tiếu Tiếu, sao con có thể đẩy mẹ? Mẹ con hồi sinh con đã để lại di chứng ở lưng, con không biết bao nhiêu năm nay mẹ con vẫn luôn đ/au lưng sao?”
Tiếu Tiếu trừng mắt nhìn tôi, trong mắt chỉ toàn là h/ận th/ù: “Bà ấy đá/nh bố là không đúng! Đồ đàn bà x/ấu xa!”