Xét đến nguyện vọng cá nhân của đứa trẻ, quyền nuôi dưỡng được phán quyết thuộc về người cha là Chu Chính.
Tôi mở tài khoản trên các nền tảng lớn, công khai bản phán quyết này, cùng với toàn bộ quá trình ngoại tình của Chu Chính đã được tôi hệ thống hóa từ trước, ảnh giường chiếu của hai người họ, và những đoạn video chứng minh Chu Tiếu Tiếu hoàn toàn không hề mắc b/ệnh, ngược lại còn chán gh/ét tôi ở khắp mọi nơi, luôn miệng nói không cần tôi làm mẹ.
Khoảnh khắc sự thật được phơi bày,
Sự đồng cảm nhận được trước đó sâu bao nhiêu, thì sự phản phệ bây giờ lại nghiêm trọng bấy nhiêu.
Hình tượng bị ng/ược đ/ãi mà Chu Chính và Chu Tiếu Tiếu dày công gây dựng đã hoàn toàn sụp đổ.
Các hợp đồng b/án hàng mà họ đã ký trước đó bị tuyên bố vi phạm do nguyên nhân cá nhân, buộc phải gánh chịu những khoản tiền bồi thường khổng lồ.
Chu Chính muốn gọi điện tới để ch/ửi bới tôi, nhưng phát hiện ra hắn đã bị tôi chặn từ lâu.
Hai tuần sau,
Tôi gặp cha của Lily, một người đàn ông da trắng có tính cách vô cùng ôn hòa và nói tiếng Trung rất giỏi.
Ông ấy rất cảm kích vì sự chăm sóc của tôi dành cho Lily trong thời gian qua, và nói với tôi rằng do công việc nên ông sẽ định cư lâu dài ở Trung Quốc.
Theo phong tục ở đây, ông hỏi liệu tôi có thể trở thành mẹ nuôi của Lily hay không.
Tôi gật đầu đồng ý.
Thời gian ở bên Lily khiến tôi nhận ra một đạo lý: tình yêu chưa bao giờ dựa trên huyết thống, mà dựa nhiều hơn vào lương tâm của một con người.
Một tháng sau,
Chu Tiếu Tiếu chạy đến trước cửa nhà tôi, khóc lóc c/ầu x/in tôi cho nó quay lại:
“Mẹ ơi con sai rồi, bố không cần con nữa, con tiện nhân Phùng Đình Đình kia đã ôm hết tiền bỏ trốn rồi, bố đá/nh con một trận, nói rằng tất cả là tại con nên gia đình mới tan nát!”
“Mẹ ơi con không muốn về nữa, con không muốn làm con gái của bố nữa, con muốn làm con gái của mẹ!”
Tôi nắm tay Lily bước ra ngoài,
“Nhưng mẹ đã có con gái mới rồi!”
“Chu Tiếu Tiếu, về đi thôi! Căn nhà này mẹ đã treo biển b/án rồi, sau này có đến nữa thì đây cũng là nhà của người khác, còn nhà của con, nó nằm ở chỗ của bố con!”
Chu Tiếu Tiếu đứng ngoài cửa đến tận đêm khuya, gõ cửa, khóc lóc, xin lỗi, ch/ửi bới,
Tôi trực tiếp đóng ch/ặt cửa sổ và cửa chính.
Ở nơi này của tôi, sẽ không bao giờ còn chỗ cho nó nữa.