Là vì chưa chính thức lĩnh thưởng nên con mới không nói với mẹ.

“Con chắc chắn là rất quan tâm đến mẹ, nếu không thì sao ngay lập tức lại tìm bảo mẫu để mẹ không phải trông cháu nữa?”

“Thực tế chứng minh con không nói sớm với mẹ là đúng, vì chúng ta đâu có trúng số! Nếu lúc đó nói cho mẹ, thì giờ mẹ lại phải mừng hụt một phen rồi.”

Nói xong, nó đổi sang bộ dạng khóc lóc, bắt đầu dùng chiêu bài tình cảm.

“Mẹ, mẹ hiểu lầm con thật rồi, mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, lại giúp con trông ba đứa trẻ, con đều ghi tạc trong lòng cả.”

“Con còn đi tiệm vàng quẹt thẻ tín dụng m/ua trước một chiếc vòng vàng to để làm quà cho mẹ đấy.”

“Nhưng không ngờ lại không trúng giải.”

“Mẹ, sau này có suy nghĩ gì con nhất định sẽ nói rõ với mẹ, không để mẹ hiểu lầm nữa được không?”

Nó vừa khóc vừa kể, lời lẽ tha thiết, tự xây dựng hình tượng một đứa con hiếu thảo bị mẹ hiểu lầm.

Nhưng tôi đã sớm nhìn thấu bản tính của nó, sẽ không bao giờ bị những lời hoa mỹ đó che mắt nữa.

Tôi cười nhạt, hoàn toàn đ/ập tan lớp vỏ bọc cuối cùng của nó.

“Không cần diễn nữa, mẹ đã xem video Douyin của con rồi.”

“Ngày thứ hai sau khi con trúng số, con đã đăng video khoe khoang rầm rộ, trong video, con sắp xếp chu toàn cho tất cả mọi người trong nhà, duy chỉ loại trừ người mẹ ruột này ra.”

“Con chỉ m/ua một chiếc vòng, là m/ua cho chính con!”

“Trong tương lai mà con hân hoan vẽ ra, chưa bao giờ có chỗ cho mẹ. Khi con tận hưởng niềm vui giàu sang, chưa bao giờ nghĩ đến việc chia cho mẹ một chút lợi lộc nào.”

“Giờ n/ợ nần chồng chất, lại nhớ đến mẹ.”

“Mười triệu này, mẹ sẽ không cho con một xu. Họa con gây ra, tự con gánh lấy hậu quả.”

Chu Thấm Thấm vẫn muốn tiếp tục ngụy biện.

“Không phải, không phải như thế đâu.”

Tôi không nghe thêm bất kỳ lời bào chữa nào nữa, trực tiếp cúp máy.

Chu Thấm Thấm ở đầu dây bên kia nghe tiếng tút tút lạnh lùng, hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng và đi/ên cuồ/ng.

7.

Cặp vợ chồng đường cùng bắt đầu tìm mọi cách để c/ắt lỗ trả n/ợ.

Chu Thấm Thấm ngay lập tức gom hết trang sức vàng, túi hiệu, quần áo xa xỉ, tất cả đóng gói đem b/án rẻ trên các nền tảng đồ cũ.

Nhưng cũng chỉ là muối bỏ bể, không lấp đầy nổi phần lẻ của n/ợ thẻ tín dụng.

Ngay sau đó, hai vợ chồng lập tức chạy đến đại lý xe và văn phòng b/án nhà, muốn đòi lại tiền cọc xe, tiền cọc biệt thự, hòng vớt vát tổn thất.

Nhưng mọi hợp đồng đều giấy trắng mực đen, tất cả đều có hiệu lực pháp lý.

Nhân viên đại lý xe có thái độ cứng rắn, xe mới một khi đã b/án ra, đăng ký biển số thì không nhận trả hàng, muốn trả xe phải chịu khoản phí vi phạm hợp đồng khổng lồ, còn đắt hơn cả giá trị chiếc xe.

Văn phòng b/án nhà thậm chí từ chối thẳng thừng, hợp đồng m/ua nhà đã được đăng ký có hiệu lực, đơn phương vi phạm hợp đồng không những không được trả lại đồng nào trong số hơn 3 triệu tiền cọc, mà còn phải bồi thường khoản tiền vi phạm hợp đồng lớn cho chủ đầu tư.

Mọi đường lui đều bị chặn đứng.

Trong tình thế tuyệt vọng, Lâm Cường chỉ đành cắn răng chịu đựng, đem chiếc xe mới m/ua chưa được bao lâu b/án tháo với giá xe cũ cực thấp.

Lỗ trắng hơn trăm nghìn tệ, đổi lấy chút dòng tiền ít ỏi, tạm thời trả được hóa đơn thẻ tín dụng tối thiểu, hoãn lại áp lực đòi n/ợ trong chốc lát.

Nhưng căn biệt thự đơn lập trị giá hàng chục triệu này, tiền cọc đã mất trắng, khoản trả góp khổng lồ vẫn đến hẹn mỗi tháng, như một ngọn núi nặng nề đ/è ch/ặt lên người hai vợ chồng, không cách nào lay chuyển.

Chu Thấm Thấm không cam tâm, hoàn toàn rơi vào bước đường cùng.

Nó lại nghĩ đến khoản tiền giải tỏa 10 triệu của tôi.

Nó cắn răng gom góp chút tiền tiết kiệm cuối cùng, đặt vé máy bay ra nước ngoài tìm tôi.

Ngay khi vừa nhìn thấy tôi, nó liền mở Douyin, phát trực tiếp cho cả thế giới xem.

Tiêu đề livestream chói mắt và thu hút sự chú ý.

“Người mẹ nắm trong tay 10 triệu tiền giải tỏa nhưng lại ngó lơ đứa con gái đang n/ợ nần”.

Ngay khi vừa bắt đầu, vô số cư dân mạng tràn vào phòng livestream, chỉ trong vài phút, số người xem trực tuyến tăng vọt lên hàng chục nghìn.

Camera hướng về phía đường phố, Chu Thấm Thấm quỳ trên đường phố xứ người đông đúc, mặc quần áo mỏng manh, tóc tai bù xù.

“Mẹ! Con sai rồi! Con thực sự biết sai rồi! C/ầu x/in mẹ giúp con với!”

Vừa dứt lời, nó giơ tay, không chút do dự t/át mạnh vào mặt mình.

“Chát! Chát! Chát!”

Vừa tự t/át mình, nó vừa khóc lóc sụp đổ, vừa khóc lóc sám hối.

“Con bất hiếu! Con khốn nạn! Con nhất thời hồ đồ, nhưng con còn ba đứa con nhỏ! C/ầu x/in mẹ từ bi thương xót, con lạy mẹ!”

Nó dập đầu, tự t/át, gào khóc sám hối hết lần này đến lần khác, thái độ hèn mọn đến cực điểm.

Nó đá/nh cược vào lòng trắc ẩn của công chúng, đá/nh cược vào áp lực dư luận.

Nó đinh ninh rằng, chỉ cần cư dân mạng thấy bộ dạng thành tâm hối lỗi, tự ph/ạt nhận sai này của nó.

Nhất định sẽ thi nhau c/ầu x/in thay cho nó, ép tôi phải mềm lòng mà lấy ra 10 triệu tiền giải tỏa để giúp nó trả n/ợ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 Thanh nữ Chương 10
5 Người giúp việc Chương 10
9 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Luôn có kẻ muốn hại trẫm

Chương 7
Bản thân sinh ra đã có tài tiên tri. Dung phi hạ sinh hài nhi chết yểu, lòng muốn tráo đổi với kẻ mang thân phận hoàng tử là ta. Ta nhìn thấy bản thân năm ba tuổi chết đuối dưới hồ, còn trong tay Dung phi là đứa con mới chào đời của ả. Thế là ta cất tiếng khóc xé lòng, quyết giữ lấy vị trí bên cạnh mẫu phi ruột thịt. Năm lên bảy ra ngoài cung du ngoạn, chẳng may bị kẻ gian bắt cóc. Ta thấy chính mình lưu lạc chốn lầu xanh, trở thành thiếp thất của thái tử. Kẻ thay thế thân phận của ta sợ việc bại lộ, ngày đêm tìm cách nhục mạ, đày đọa ta. May mắn thay, ta trốn thoát trở về cung, từ đó thị vệ luôn túc trực không rời nửa bước. Đến năm hai mươi tuổi, ta đã đăng cơ làm hoàng đế, xuống chỉ tuyển chọn hoàng thị. Nào ngờ kẻ ta vừa ý, tương lai lại chính là người cướp đoạt ngôi vị, khiến thiên hạ thái bình trở nên lầm than, gây nên bao cảnh loạn lạc oán thán.
Cổ trang
0