Trước khi thay đổi nguyện vọng, thầy giáo hỏi tôi:
“Đại học Kinh Đô chẳng phải là ước mơ của em sao? Em đã nỗ lực suốt ba năm trời vì nó đấy.”
Tôi chỉ lắc đầu.
Đại học Kinh Đô chưa bao giờ là ước mơ của tôi, Giang Bình Trắc mới là ước mơ đó.
Tôi không chỉ nỗ lực ba năm, mà là trọn vẹn mười tám năm.
Thế nhưng ngay lúc tôi tưởng rằng ước mơ sắp thành hiện thực, tôi lại nhận được những bức ảnh anh ta hôn cô bạn thân của mình.
Sau đó, cả hai cùng lúc gửi tin nhắn giải thích cho tôi:
【Đừng hiểu lầm, chỉ là trò chơi thôi.】
【Lạc Lạc, đó là ngoài ý muốn, tớ với Giang Bình Trắc không có thân thiết gì đâu.】
Một người bảo là trò chơi.
Một người bảo họ không thân.
Nhưng quà tốt nghiệp họ tặng tôi đều là Kuromi.
Địa điểm du lịch tốt nghiệp họ chọn đều là Lan Chi.
Ngay cả mật khẩu mở khóa điện thoại của họ cũng là 0527.
Hóa ra hai người vốn như nước với lửa trước mặt tôi, sau lưng lại đã tâm đầu ý hợp đến thế.
Nhìn dòng chữ “Thay đổi thành công” hiện lên trên màn hình máy tính, tôi nhếch môi.
Giang Bình Trắc, từ giây phút này, anh không còn là ước mơ của tôi nữa.
1、
Vừa bước ra khỏi trường, điện thoại của Giang Bình Trắc đã gọi tới.
“Thư Lạc, tớ và Hứa D/ao đã đặt vé máy bay đi Lan Chi vào sáng ngày kia rồi, cậu xem thời gian đi, đừng có đến muộn đấy.”
“Giang Bình Trắc, tớ không...”
Tôi vừa mới mở lời, giọng Hứa D/ao đã vang lên từ đầu dây bên kia:
“Giang Bình Trắc, cậu nói cái váy màu vàng này không đẹp, vậy tớ cứ nhất quyết m/ua cái này đấy.”
Sự chú ý của Giang Bình Trắc lập tức chuyển hướng.
“Tớ nói cậu sao mà cứng đầu thế không biết, tớ đã bảo cậu mặc màu hồng, màu hồng mới đẹp...”
“Thư Lạc, vừa nãy cậu nói gì cơ?”
“À, bên này còn chút việc, không nói chuyện với cậu nữa, có gì để ngày kia gặp rồi nói.”
Nói xong, anh ta cúp máy cái rụp.
Nghe tiếng tút tút vô h/ồn trong điện thoại, tôi tự giễu nhếch môi.
Đại học Kinh Đô là lời hẹn ước giữa tôi và Giang Bình Trắc.
Việc báo cho anh ta biết tôi đã thay đổi nguyện vọng cũng coi như là trọn vẹn tình nghĩa lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Nhưng không ngờ, giờ đây anh ta đến cả một giây để nghe tôi nói cũng không có.
Biết anh ta đang ở cùng Hứa D/ao, tôi rất biết điều mà không gọi lại nữa.
Bởi vì tôi chẳng có tư cách gì để làm phiền cả.
Tuy chúng tôi từng hôn, từng ôm, từng nắm tay.
Nhưng từ đầu đến cuối, Giang Bình Trắc chưa bao giờ công khai thừa nhận tôi là bạn gái của anh ta.
Anh ta chỉ nói với tôi:
“Lạc Lạc, em định sẵn là bạn gái của Giang Bình Trắc này rồi, nên đợi thêm chút nữa, đợi chúng ta vào đại học rồi công khai.”
Giờ nghĩ lại, thật may là chưa từng công khai.
Nhà ba chúng tôi đều ở gần nhau, tôi định bụng đợi ăn cơm tối xong sẽ đến dưới lầu nhà Giang Bình Trắc chờ anh ta.
Có vài chuyện tốt nhất là nên nói rõ mặt đối mặt.
Tôi đợi mãi đến tận 12 giờ đêm, hai giọng nói quen thuộc mới vang lên từ phía xa.
“Giang Bình Trắc, cái cậu m/ua tối nay là dưa hấu cái đấy, cậu không thấy cái vòng tròn nhỏ dưới đáy à? Hơn nữa quả dưa đó ngọt hơn hẳn.”
“Tớ nói này, cô nương, cậu muốn ngốc thì đừng kéo tớ theo được không? Hoa quả sao mà phân biệt được đực cái!”
“Nếu theo lý lẽ vớ vẩn của cậu, thì cái bánh nướng cậu ăn sáng nay cũng phân biệt đực cái đấy, cái ch/áy là bánh đực, cái không ch/áy là bánh cái...”
Nghe họ tranh cãi, tôi đột nhiên không muốn nhìn thấy họ nữa.
Tôi lập tức quay người chạy về phía cầu thang nhà mình.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống.
Những tranh cãi vừa rồi rõ ràng là sự trêu đùa giữa những cặp đôi đang yêu.
Trước đây tôi lại ng/u ngốc đến mức tưởng rằng hai người họ chuyện gì cũng đối đầu nhau.
Lần nào cũng ngốc nghếch đứng ra làm hòa giải viên.
Lúc đó chắc hẳn họ đang cười thầm sự tự đa tình của tôi trong lòng.
Trở về phòng, tôi lấy điện thoại ra, nhấn vào tin nhắn đa phương tiện từ số lạ kia một lần nữa.
Trong tin nhắn là hai tấm ảnh.
Một tấm ở cửa tiệm trà sữa chúng tôi hay lui tới, Giang Bình Trắc hơi cúi đầu, hôn lên trán Hứa D/ao.
Một tấm khác ở đồi tình nhân trong trường, hai người ôm ch/ặt lấy nhau, môi kề môi.
Nhìn thấy những bức ảnh đó, đầu óc tôi chỉ còn một khoảng trắng xóa.
Một người là người tôi yêu suốt mười tám năm.
Một người là bạn thân nhất của tôi.
Cảm giác bị phản bội giống như một con d/ao găm tẩm đ/ộc, đ/âm mạnh vào tim tôi, mỗi một nhịp thở đều mang theo nỗi đ/au x/é lòng.
Tôi lập tức chuyển tiếp những bức ảnh đó cho cả hai.
Ngay sau đó, tin nhắn của họ liên tiếp hiện lên:
【Đừng hiểu lầm, chỉ là trò chơi thôi.】
【Lạc Lạc, đó là ngoài ý muốn, tớ với Giang Bình Trắc không có thân thiết gì đâu.】
Cái giọng điệu rõ ràng đã được bàn bạc trước này chỉ khiến tôi cảm thấy rợn người.
Tôi không biết từ lúc nào, họ đã tâm đầu ý hợp đến mức này.
Hít một hơi thật sâu, tôi tắt màn hình.