Nơi này phong cảnh hữu tình, nhìn qua cửa sổ là có thể thấy biển. Nguyệt Nguyệt rất thích, thậm chí một tuần đi thủy cung đến ba lần.
Khoảng thời gian này, không còn những cái gọi là ranh giới cá nhân của Cố Diên Đông, con gái có thể thỏa sức đi bất cứ nơi nào nó muốn, cả người trông thấy rõ sự tự tin hơn hẳn.
Trên bãi biển, Nguyệt Nguyệt nắm tay tôi nói:
“Mẹ ơi, con rất thích nơi này.”
Tôi xoa đầu con gái, khẽ hỏi:
“Vậy con còn muốn quay về chỗ ba không?”
Nguyệt Nguyệt lao vào lòng tôi, lắc đầu nguầy nguậy:
“Có ba hay không, dường như cũng chẳng có gì khác biệt. Thế nên, con không cần ba nữa.”
Đúng như lời con bé nói, có Cố Diên Đông hay không dường như chẳng khác biệt là mấy.
Con gái là do tôi một tay nuôi lớn, Nguyệt Nguyệt ốm anh ta không có mặt, Nguyệt Nguyệt cần sự đồng hành anh ta cũng không có mặt. Nếu anh ta đối xử với tất cả mọi người như vậy, Nguyệt Nguyệt còn có thể tự lừa dối bản thân rằng ba vốn là người lạnh lùng, nhưng đằng này lại có sự so sánh với An An.
Giờ đây, không cần phải chờ đợi thời gian rảnh rỗi không biết khi nào mới có của Cố Diên Đông, cũng không cần phải tuân thủ những quy tắc vốn dĩ không cần thiết, việc Nguyệt Nguyệt không muốn có Cố Diên Đông cũng là điều đương nhiên.
Tôi xót xa bế Nguyệt Nguyệt lên, thì nhìn thấy một bóng người đang đ/au khổ tột cùng.
Cố Diên Đông.
“Hiểu Nam, Nguyệt Nguyệt, anh đến đón hai mẹ con.”
“Chuyện trước kia là lỗi của anh, Nguyệt Nguyệt, ba hứa sau này ở nhà, con muốn đi đâu thì đi.”
“Mỗi ngày ba đều sẽ ở bên Nguyệt Nguyệt, mỗi tuần đều đưa con đi chơi.”
“Đừng từ bỏ ba, được không? Ba xin lỗi con.”
Bạn thấy đấy, anh ta biết rõ mình đã làm những gì, cũng hiểu rõ tổn thương gây ra cho con trẻ lớn đến thế nào, nhưng anh ta vẫn chọn làm như vậy.
Cố Diên Đông dang rộng cánh tay muốn ôm Nguyệt Nguyệt, nhưng bị tư thế phòng thủ của con bé làm cho nhói lòng. Con bé ôm ch/ặt lấy tôi không buông, như thể người trước mặt là thú dữ.
“Mẹ ơi, con muốn về nhà.”
Tôi bế Nguyệt Nguyệt đi phía trước, Cố Diên Đông định đến nắm tay tôi nhưng bị tôi tránh né:
“Ông Cố nên chú ý chừng mực, dù sao chúng ta đã ly hôn rồi.”
“Chưa, Hiểu Nam, tờ đơn đó anh chưa ký, anh không muốn ly hôn.”
Tôi nghi hoặc nhìn Cố Diên Đông:
“Người anh thích chẳng phải là Đường Mạn sao? Hôm đó tôi đều nghe thấy cả rồi, anh tiếp cận tôi là vì cô ta.”
“Bao nhiêu năm qua, ngay cả lúc tôi sinh Nguyệt Nguyệt anh còn ở nước ngoài. Bây giờ, tôi cho anh cơ hội để cưới Đường Mạn, sao anh lại không muốn nữa?”
Sắc mặt Cố Diên Đông tái nhợt đi:
“Em đều biết hết rồi sao?”
“Em nghe anh giải thích, không phải như vậy đâu...”
Tôi c/ắt ngang lời anh ta:
“Vậy là như thế nào? Hay là vì nhà họ Trang của tôi đã c/ắt đ/ứt hợp tác với anh?”
“Anh vừa không nỡ bỏ lợi ích tôi mang lại, lại vừa muốn hưởng phúc tề nhân sao?”
Nhìn sự kh/inh bỉ trong mắt tôi, vẻ mặt Cố Diên Đông càng thêm đ/au đớn.
“Em muốn anh làm thế nào mới tha thứ? Nguyệt Nguyệt không thể không có ba, Đường Mạn anh có thể đưa cô ta ra nước ngoài lại.”
“Em tin anh đi, anh với cô ta thật sự không có gì, anh chỉ là thấy thương hại cô ta thôi.”
Tôi không nhịn được cười lạnh. Hưởng thụ tài nguyên và môi trường gia đình ổn định do tôi mang lại, rồi chạy đi thương hại người ngoài để thu hoạch sự sùng bái của kẻ khác, anh ta đúng là tham lam quá mức.
“Cố Diên Đông, anh đoán xem sao tôi biết những chuyện anh làm ở nước ngoài?”
“Trong thời gian tôi rời đi, Đường Mạn đáng thương đã gửi cho tôi những tin nhắn gì nhỉ?”
“Anh không ký đơn ly hôn thì tôi cũng sẽ khởi kiện, nếu anh không ra tòa thì tôi sẽ đăng hết mọi chuyện lên mạng. Cố Diên Đông, anh tự liệu mà làm!”
Đến biệt thự, tôi đưa Nguyệt Nguyệt vào nhà, nh/ốt Cố Diên Đông bên ngoài cửa.
Lần này, đến lượt anh ta không vào được nơi của tôi.
8.
Cố Diên Đông đứng ở cửa rất lâu, lâu đến mức mặt trời lặn xuống mới chịu rời đi.
Trong khách sạn, Đường Mạn đang cùng con trai thưởng thức bữa tối tại nhà hàng Âu. Cố Diên Đông bước vào, gi/ật lấy điện thoại của cô ta.
“Cố Diên Đông, anh làm cái gì vậy!”
Chưa đợi Đường Mạn kịp lên tiếng lần nữa, Cố Diên Đông đã dí lịch sử trò chuyện vào mặt cô ta:
“Đây là cách cô khuyên Hiểu Nam quay đầu sao?”
“Đường Mạn, tôi nhớ mình đã nói với cô rất rõ ràng, không thể nào ở bên cô.”
“Đêm đó ở nhà tôi, tôi cũng đã nói Hiểu Nam rất tốt, tôi không thể ly hôn với cô ấy để cưới cô.”
Đường Mạn vốn còn muốn gi/ật lại điện thoại, nay hoàn toàn sụp đổ:
“Dựa vào đâu mà anh nói đối xử tốt với tôi thì là tốt, đợi đến khi tôi thực sự thích anh thì anh lại nói không muốn ở bên tôi!”
“Là anh nói Trang Hiểu Nam thật tẻ nhạt, là anh cho tôi đặc quyền, giờ anh lại chất vấn tại sao tôi phải nói sự thật với cô ta!”
Cố Diên Đông đẩy Đường Mạn đang lao tới sang một bên.
Trước khi đến đây, Đường Mạn nói có cách khuyên tôi quay đầu, giờ xem ra tất cả chỉ là lừa dối, cô ta chỉ muốn ngăn cản tôi thực sự quay lại.
“Cô đúng là một mụ đi/ên!”