Người thay thế bố tôi, lại là Tần Kiến Nghiệp.

Tôi cứ ngỡ mình nhìn nhầm.

"Ai đổi thế?"

Người phụ trách hôn lễ mím môi: "Lục tổng."

Tôi xách váy cưới lao vào phòng nghỉ bên cạnh.

Lục Trầm Chu đang đứng trước gương chỉnh lại khuy măng sét. Tần Mạn và bố cô ta ngồi trên ghế sofa, xung quanh có vài tay máy ảnh đang vây quanh.

Tôi ném tờ chương trình lên bàn: "Đây là ý gì?"

Lục Trầm Chu liếc nhìn, thần sắc bình thản: "Tần đổng là bậc trưởng bối của chúng ta, cũng là ân nhân trong sự nghiệp của tôi. Để ông ấy đưa cô vào lễ đường, truyền thông sẽ có thêm một chủ đề để bàn tán."

Tôi nhìn chằm chằm anh ta: "Bố tôi vẫn còn sống. Ông ấy đã tập luyện suốt cả tháng trời chỉ vì ngày hôm nay."

Tần Mạn đứng dậy, cố gắng làm hòa: "Vãn Vãn, Lục tổng cũng là xét trên tổng thể hiệu quả thôi. Bác trai đi đứng không tiện, thảm đỏ lại dài, lỡ giữa chừng bị ngã thì tình huống sẽ càng khó xử lý hơn."

Tôi nhìn Lục Trầm Chu: "Anh cũng nghĩ vậy sao?"

Anh ta im lặng hai giây: "Livestream có hàng triệu người xem. Dáng đi của bố cô, quả thực không phù hợp lắm."

Trong phòng đang bật máy sưởi, nhưng toàn thân tôi lại như bị ngâm vào nước đ/á: "Tại sao ông ấy lại bị thọt, anh quên rồi sao?"

Lông mày Lục Trầm Chu nhíu ch/ặt: "Lâm Vãn Tình, hôm nay là hôn lễ, đừng lúc nào cũng đem chuyện mười năm trước ra để áp đặt tôi. Những năm qua, tiền cần đưa, đồ cần m/ua, tôi chưa thiếu thứ gì."

Tôi chậm rãi bước lại gần anh ta: "Anh nghĩ vài hộp th/uốc là có thể đổi lấy một cái chân của ông ấy sao?"

"Thế cô còn muốn tôi phải làm thế nào nữa?" Giọng anh ta đột ngột cao vút lên.

Các nhiếp ảnh gia lần lượt cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy gì.

Lục Trầm Chu nhận ra mình thất thố, bèn hạ thấp giọng: "Tôi nỗ lực bao nhiêu năm mới có được ngày hôm nay. Hôn lễ này liên quan đến vòng gọi vốn tiếp theo, cũng liên quan đến hình ảnh thương hiệu của công ty. Tần đổng sẵn lòng lấy thân phận trưởng bối đi cùng cô trên thảm đỏ là đang nể mặt chúng ta rồi. Bố cô chỉ là không lên sân khấu một lần thôi, cũng chẳng mất miếng th!t nào."

Tôi nhìn người đàn ông trước mắt. Anh ta mặc bộ lễ phục do chính tay tôi chọn, trên ngựk cài đóa hồng trắng tượng trưng cho sự vĩnh cửu. Gương mặt anh ta vẫn là dáng vẻ tôi quen thuộc, nhưng ánh mắt thì đã mục nát từ lâu.

Tôi hỏi anh ta: "Bố có biết không?"

Lục Trầm Chu dời ánh mắt: "Tôi đã bảo nhân viên trao đổi với ông ấy rồi."

Tôi quay người bước ra ngoài. Anh ta nắm lấy cổ tay tôi: "Cô đi đâu?"

"Tìm bố tôi."

"Hôn lễ sắp bắt đầu rồi."

Tôi hất tay anh ta ra: "Vậy thì để khách khứa đợi đi."

Phía trước sảnh tiệc khách sạn trải một tấm thảm đỏ dài. Hai bên bày đầy hoa tươi, ống kính và đèn chiếu đều hướng về phía lối vào. Tôi vòng qua cửa chính tìm một vòng nhưng không thấy bố.

Cuối cùng, một nhân viên phục vụ nói với tôi rằng có một ông lão chống gậy đã bị đưa ra cửa sau.

Tôi xách váy cưới chạy dọc hành lang. Cửa sau khách sạn không có thảm đỏ, cũng chẳng có hoa tươi. Dưới đất chất đống mấy thùng vỏ chai rư/ợu chưa kịp dọn, đêm qua trời mưa nên trong vũng nước nổi lềnh bềnh những túi nhựa bẩn thỉu.

Bố tôi đang ngồi trên bậc thềm. Đầu gối bộ vest xanh đậm đã bị mài rá/ch, cây gậy chống đổ trong vũng nước cách đó vài mét. Hai nhân viên bảo vệ đứng bên cạnh, một người trong đó vẫn đang thúc giục ông: "Ông lão à, phía trước đang có sự kiện quan trọng, ông đừng chặn ở đây."

Tôi lao tới đỡ ông: "Bố!"

Bố nhìn thấy tôi, lập tức nở một nụ cười: "Sao con lại ra đây? Đừng để váy chạm đất, bẩn đấy."

Tôi nhặt cây gậy lên, giọng run lên bần bật: "Ai đưa bố ra đây?"

Bố tôi không trả lời, chỉ không ngừng chỉnh lại tấm khăn voan bị gió thổi bay của tôi: "Bố đột nhiên thấy hơi khó chịu nên không lên sân khấu nữa. Để ông Tần đưa con vào cũng tốt, người ta có thân phận, đứng ra ngoài mới thể diện."

Ông nói rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn tôi. Tôi chú ý thấy lòng bàn tay phải của ông bị trầy xước, vết thương dính đầy cát bụi.

"Bố ngã ạ?"

"Không sao."

"Sao lại ngã?"

Bảo vệ né tránh ánh mắt. Tôi nghiêm giọng hỏi: "Ai đẩy?"

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Lục Trầm Chu cùng người phụ trách hôn lễ đuổi theo. Anh ta nhìn thấy bố tôi đang ngồi trên bậc thềm, chỉ khựng lại một thoáng rồi nói với hai bảo vệ: "Đưa ông lão vào sảnh phụ trước đi. Livestream sắp bắt đầu rồi, đừng để khách khứa tụ tập về phía này."

Bố tôi chống gậy định đứng dậy, nhưng chân bị thương vừa dùng lực, cả người liền đổ ập về phía trước. Tôi vội vã ôm lấy ông.

Lục Trầm Chu đứng cách chúng tôi chưa đầy hai bước chân. Anh ta vô thức đưa tay ra, nhưng khi nhìn thấy các nhiếp ảnh gia đang chạy tới từ phía cửa chính, bàn tay đó lại thu về. Anh ta chỉnh lại cổ tay áo, hạ giọng thúc giục: "Bố, bố hiểu cho con đi. Hôm nay toàn là khách quan trọng cả."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 Thanh nữ Chương 10
5 Người giúp việc Chương 10
9 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Luôn có kẻ muốn hại trẫm

Chương 7
Bản thân sinh ra đã có tài tiên tri. Dung phi hạ sinh hài nhi chết yểu, lòng muốn tráo đổi với kẻ mang thân phận hoàng tử là ta. Ta nhìn thấy bản thân năm ba tuổi chết đuối dưới hồ, còn trong tay Dung phi là đứa con mới chào đời của ả. Thế là ta cất tiếng khóc xé lòng, quyết giữ lấy vị trí bên cạnh mẫu phi ruột thịt. Năm lên bảy ra ngoài cung du ngoạn, chẳng may bị kẻ gian bắt cóc. Ta thấy chính mình lưu lạc chốn lầu xanh, trở thành thiếp thất của thái tử. Kẻ thay thế thân phận của ta sợ việc bại lộ, ngày đêm tìm cách nhục mạ, đày đọa ta. May mắn thay, ta trốn thoát trở về cung, từ đó thị vệ luôn túc trực không rời nửa bước. Đến năm hai mươi tuổi, ta đã đăng cơ làm hoàng đế, xuống chỉ tuyển chọn hoàng thị. Nào ngờ kẻ ta vừa ý, tương lai lại chính là người cướp đoạt ngôi vị, khiến thiên hạ thái bình trở nên lầm than, gây nên bao cảnh loạn lạc oán thán.
Cổ trang
0