Người từ xe cảnh sát bước xuống cầm bộ đàm, yêu cầu tất cả phụ huynh đứng tập trung lại.
Những phụ huynh này trước đó hung hăng bao nhiêu thì giờ đây thảm hại bấy nhiêu, từng người một không dám nói lấy một lời, r/un r/ẩy xếp hàng đứng ngay ngắn.
Lúc này, vị lãnh đạo già bước tới, nhìn tôi rồi nhíu mày.
“Cô là Lâm Dịch Đồng phải không? Con gái của Kiến Bình?”
“Dạ là cháu, xin lỗi lãnh đạo, là do cháu không chuẩn bị chu đáo...” Tôi gật đầu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể.
Lão lãnh đạo lắc đầu nói: “Không trách cháu, vốn dĩ đợt vải thiều này chúng ta nên cử người đi hộ tống mới phải.”
“Chỉ vì hai ngày nay tỉnh đang tổ chức sự kiện, không rút được nhân lực ra, nên mới định ra đón ở nửa đường, không ngờ lại gặp phải chuyện thế này.”
Nhân viên vừa đi điều tra lúc nãy cũng đã quay lại.
“Báo cáo Cục trưởng Chu, có ba thùng vải thiều bị x/é rá/ch bao bì, qua kiểm đếm sơ bộ, có 17 quả vải có đá/nh số bị hư hại, một số quả rơi xuống đất, phẩm chất đã bị ảnh hưởng.”
Nghe vậy, sắc mặt Cục trưởng Chu càng trở nên khó coi.
Những phụ huynh hống hách kia càng liên tục xua tay, tỏ ý chuyện này không liên quan gì đến họ.
“Lãnh đạo, chuyện này, chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi, chúng tôi chỉ muốn m/ua chút vải thiều thôi mà...” Tiền Phương bị người ta đẩy ra, ấp úng giải thích.
“M/ua? Chặn xe cư/ớp hàng, đây gọi là m/ua sao?”
Cục trưởng Chu giọng điệu gi/ận dữ, “Đây đều là trái cây chỉ định cho quốc yến, số lượng đều là cố định! Các người có biết mình đã làm gì không?”
Ông nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại tầm quan trọng của số vải thiều này, trong đám phụ huynh đó, cuối cùng cũng có người không chịu nổi áp lực mà bật khóc.
Camera giám sát ven đường vừa hay đã ghi lại hành vi bạo ngược của đám phụ huynh, cảnh sát bắt đầu tiến hành điều tra từng người một.
Tiền Phương là người đầu tiên bị gọi tới, đối mặt với cảnh sát, cô ta rõ ràng không còn vẻ bình tĩnh như trước.
“Tôi, tôi bị oan mà cảnh sát.” Cô ta cúi đầu, ngón tay xoắn lại với nhau, “Tôi chỉ giúp các phụ huynh liên lạc kênh m/ua hàng thôi, tôi không biết họ sẽ đến cư/ớp đâu...”
“Những chuyện này đều không liên quan đến tôi, các anh nhất định phải tin tôi!”
Giọng Tiền Phương cố tình hạ thấp, nhưng không gian tại hiện trường chỉ có bấy nhiêu, giọng cô ta có thấp đến mấy thì những người khác vẫn nghe thấy.
Vừa nghe thấy câu này, Lưu Mỹ Cầm lập tức nổi đóa.
“Tiền Phương cô nói bậy bạ gì đó? Rõ ràng là cô nói trong nhóm, bảo chúng ta cùng nhau đi chặn xe, dù sao Lâm Dịch Đồng cũng chỉ có một mình, cô ta chắc chắn không dám làm gì!”
Sắc mặt Tiền Phương tái mét, vội vàng hét lên: “Nói bậy! Tôi, tôi nói câu đó khi nào?”
“Cô không nói sao?” Lưu Mỹ Cầm trợn mắt, sau đó lấy điện thoại ra.
Tiền Phương đã lập một nhóm nhỏ, tất cả phụ huynh muốn m/ua vải thiều đều ở trong đó, lần này coi như đã tóm gọn cả ổ bọn họ.
Cảnh sát đứng bên cạnh ghi chép, tôi cứ thế lạnh lùng nhìn họ cắn x/é lẫn nhau, trong lòng không hề cảm thấy hả hê, chỉ có sự mệt mỏi cùng cực.
Không ngờ lại đúng là tôi đoán trúng, bọn họ thật sự có thể đến cư/ớp.
6.
Điện thoại của ba tôi gọi tới rất nhanh, ông và vài vị lãnh đạo trong tỉnh rất thân thiết, chắc hẳn là đã nghe tin về chuyện ở đây.
“Đồng Đồng, con không sao chứ? Ba đến ngay đây!” Giọng ông đầy vẻ sốt sắng.
“Con không sao, chỉ là vải thiều bị hư hại một chút...” Tôi thở dài.
Chẳng bao lâu sau, ba tôi lái xe tới.
Năm nay ông đã gần sáu mươi, vì quanh năm ở trong vườn cây nên da dẻ rám nắng, trông như một lão nông dân bình thường.
Cũng chính vì vậy mà Tiền Phương và đám người kia mới dám tác oai tác quái.
Nhưng thực tế, ba tôi đã làm việc trong ngành nông nghiệp của tỉnh hơn ba mươi năm, vườn cây ông quản lý là cơ sở trình diễn cấp tỉnh, có hợp tác kinh doanh lâu dài với chính quyền.
“Này cảnh sát, cho dù đống vải thiều này có dùng cho quốc yến gì đi nữa, thì các người cũng không thể đối xử với chúng tôi như vậy chứ?”
Trong đám phụ huynh có người bắt đầu bất mãn.
“Đúng vậy, chúng tôi đâu có biết đây là đồ dùng cho quốc yến, hơn nữa Lâm Dịch Đồng lại không nói cho chúng tôi biết, người không biết thì không có tội mà, đúng không?”
“Pháp luật không trừng ph/ạt đám đông, chúng ta có bao nhiêu người thế này, cảnh cáo miệng là được rồi...”
Nhanh chóng có người hùa theo, những kẻ này đều là hạng người chuyên chiếm lợi nhỏ, giờ xảy ra chuyện rồi vẫn muốn tìm cách bao biện cho qua.
Ba tôi sau khi trao đổi với Cục trưởng Chu ở bên cạnh đã biết được suy nghĩ của đám người này.
Có những lời Cục trưởng Chu không tiện nói, nhưng ông thì không có nhiều kiêng dè như vậy.
“5 tệ một cân? Các người có biết số vải Tăng Thành Quải Lục này, mỗi một quả đều được kết từ cây cổ thụ trăm năm tuổi không?”
“Tính trung bình mỗi cân ít nhất là một ngàn tệ, loại phẩm chất tốt nhất, giá trị mỗi quả lên tới ba trăm tệ, một xe hàng này trị giá hơn ba triệu, các người bỏ ra 5 tệ mà muốn cư/ớp đi sao?”
Ông lấy giấy chứng nhận ra, giá thị trường trên đó được ghi chép vô cùng rõ ràng.