Đến cả vị thuyền trưởng cũng phải bực bội ngắt lời: “Cô làm cái gì vậy hả cô gái? Tổng giám đốc Lâm mỗi ngày đều rất bận rộn, ông ấy không có nghĩa vụ phải trả lời những câu hỏi này của cô.”
Tôi lấy tay che miệng, suýt chút nữa không nhịn được cười trước mặt mọi người. Triệu Miên bị bẽ mặt, cuối cùng cũng chịu im lặng một lát.
Không bao lâu sau, cô ta nhân lúc bố tôi mất tập trung đã lén đưa điện thoại lên, ánh đèn flash lóe lên, chỉ nghe thấy tiếng “krắc” một cái. Tôi lập tức quay đầu hỏi cô ta:
“Cô đang làm gì đấy?”
Cô ta vội vàng thu điện thoại lại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra:
“Tôi chỉ xem giờ thôi mà… xem giờ thôi…”
“Ừ.”
Tôi nghiêm giọng cảnh cáo: “Nếu để tôi phát hiện cô đang chụp lén, thông tin bị rò rỉ ra ngoài, tôi hoàn toàn có thể gửi thư luật sư cho cô đấy.”
Sắc mặt Triệu Miên lập tức tái mét, một câu cũng không dám nói. Tôi tiếp tục nói với cô ta:
“Nếu để tôi phát hiện ra, nhà họ Lâm sẽ không tha cho cô đâu.”
Triệu Miên lắp bắp nói nhỏ:
“Chuyện này… cũng đâu có quan trọng đến thế.”
Cô ta đưa ánh mắt cầu c/ứu về phía bố tôi:
“Hơn nữa Tổng giám đốc Lâm là người rộng lượng, chắc chắn sẽ không truy c/ứu chuyện nhỏ nhặt này đâu.”
Thế nhưng đáp lại cô ta chỉ là một nụ cười mỉa mai của bố. Triệu Miên lập tức c/âm nín, sau khi lên khoang tàu băng bó xong cũng không chịu xuống tàu. Đến khi có người đuổi cô ta đi, cô ta đầy mong đợi nói với bố:
“Tổng giám đốc Lâm, cháu rời đi thế này chắc chắn sẽ dễ gặp nguy hiểm lắm, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao ạ.”
Dàn dựng một vở kịch lớn như vậy, hóa ra đây mới là mục đích của cô ta. Cô ta bao nhiêu tuổi rồi chứ, tưởng mình là trẻ vị thành niên hay sao mà còn bắt chúng tôi phải phục vụ!
Bố cuối cùng cũng không nhịn được cơn gi/ận và sự thiếu kiên nhẫn, trực tiếp mời người ra khỏi khoang tàu.
“Liên quan đếch gì đến tôi.”
“Cút xuống.”
Chỉ với hai câu, Triệu Miên không còn mặt mũi nào ở lại, đành lủi thủi rời đi.
Sau khi tiễn Triệu Miên đi, bố sai nhân viên trên tàu vứt bỏ tất cả những thứ cô ta từng chạm vào vì sợ dính virus. Chơi cả ngày về nhà, tôi lại lướt thấy blog của “Tiểu Miên Miên”.
Một bức ảnh chụp góc nghiêng của một người đàn ông trung niên. Người đàn ông trung niên quay đầu lại, dáng người cao ráo cùng gương mặt thanh tú, rõ ràng chính là bố ruột của tôi!
Đọc tiếp phần chú thích:
“Cảm ơn bố đã đưa con đi du thuyền ra biển chơi, vui quá, gửi tới người bố yêu quý nhất của con!”
Đọc đến đây, tôi hoàn toàn x/ác nhận, “Tiểu Miên Miên” chính là Triệu Miên. Đáng thương thay, những fan hâm m/ộ không biết sự thật trong phần bình luận vẫn đang thi nhau khen ngợi.
“Bố cậu đẹp trai quá, có một người bố vừa giàu vừa đẹp như thế này thật là hạnh phúc quá đi!”
“Chủ blog đúng là sống cuộc đời công chúa, ngưỡng m/ộ quá!”
“Cái ả hư vinh lúc trước chắc giờ mở mang tầm mắt rồi nhỉ, không biết đang trốn ở đâu mà khóc, còn bày đặt làm màu!”
“Mạng không phải là nơi ngoài vòng pháp luật, ủng hộ việc đuổi cổ ả làm màu hư vinh ra khỏi mạng!”
Nhìn những bình luận này, nhớ lại lúc trước mình cũng từng giống như họ. Nhưng không ngờ, người cha hào môn mà cô ta nhắc đến lại chính là bố tôi. Cô ta còn vẽ ra hình ảnh tôi là một ả tiểu tam không có giới hạn, không có đạo đức. Thật là nực cười.
Đồng thời, tôi nhìn người bố vốn bình thường trong mắt mình, lúc này mới cảm thấy ông ở đâu cũng tốt.
“Bố ơi, con yêu bố.”
Bố nhất thời chưa nghe rõ, ngẩn người nhìn tôi một lúc lâu mới phản ứng lại, khóe miệng cười tươi như nở hoa, vui sướng vô cùng.
Nói xong, tàu dừng lại, tôi định xuống tàu. Sợ ông lại ôm tôi rồi khóc lóc cảm động, tôi vội vã rời đi. Thế nhưng ông ngăn tôi lại, giọng điệu như oán trách:
“Liên Liên, khi nào con mới định để bố công khai con là con gái của bố trên báo chí đây?”
Bấy nhiêu năm nay tôi không thích bị đối xử khác biệt, nên đã nghiêm lệnh cấm bố công bố thông tin của tôi. Lời ông nói cứ như thể tôi là đứa con bất hiếu vậy.
“Sau này sẽ có, đến lúc đó là được.”
Nói xong, tôi trực tiếp chạy khỏi khoang tàu lên bờ. Không phải tôi không muốn công khai, mà là vì tôi luôn muốn dựa vào chính mình để tạo dựng sự nghiệp, chứ không phải bị người ta coi là một tiểu thư giàu có chỉ biết há miệng chờ sung.
Tôi hiện tại vẫn còn quá yếu kém, cần phải tạo ra thành tích. Tôi không muốn người ta nói tôi tất cả đều dựa vào gia đình.
Từ đầu đến cuối, điều tôi muốn không phải là thừa kế gia nghiệp, mà là tạo ra một đế chế thương mại lớn hơn cả bố mình.
Kết thúc kỳ nghỉ, tôi quay lại công ty làm một thực tập sinh “trâu ngựa”. Vừa vào chỗ làm, đồng nghiệp thấy tôi liền thốt lên kinh ngạc:
“Liên Liên, trên tay cậu là cái gì thế! Chiếc vòng này không hề rẻ đâu!”
Tôi nhìn vào gương, thấy những viên kim cương trên vòng tay lấp lánh đến đ/áng s/ợ. Tôi vội vàng muốn tháo xuống. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là bố đã lén chuẩn bị cho tôi từ lúc nào không hay. Hôm qua chơi mệt quá, tôi chẳng hề để ý.
Vô số đồng nghiệp vây quanh hỏi han.
“Liên Liên, cậu sao thế, leo được cành cao rồi à?”
Tôi vội vàng phủ nhận, giải thích:
“Không có, mình tự m/ua đấy, cậu đá/nh giá cao mình quá rồi, sao mình có thể leo được cành cao chứ.”
Đúng lúc này, một tràng cười vang lên.