Cô ấy nhìn tôi, im lặng vài giây rồi gật đầu.
Tôi bảo Lục D/ao cứ ở lại khách sạn trước, rồi chuyển cho cô ấy năm vạn tệ làm phí sinh hoạt.
Cô ấy không chịu nhận, tôi nói: “Cầm lấy đi. Giờ cô không việc làm, không thu nhập, chẳng lẽ định hít khí trời mà sống à? Coi như là tôi cho cô mượn, sau này trả lại.”
Lúc này cô ấy mới nhận.
Từ quán cà phê bước ra, tôi gọi cho Tiểu Chu: “Giúp tôi điều tra một người. Lục D/ao, con riêng của bố tôi. Tra xem mười năm qua ở nước ngoài cô ta làm gì, có tiền án tiền sự không, có n/ợ nần gì không, càng chi tiết càng tốt.”
Không phải là tôi không tin cô ấy. Mà là tôi đã chịu quá nhiều thiệt thòi rồi.
Trong cái nhà này, không thể tin hoàn toàn bất cứ ai.
Tiểu Chu làm việc nhanh gọn, ba ngày sau đưa cho tôi một bản báo cáo dày cộm.
Lục D/ao không nói dối. Cô ấy đúng là con riêng của bố tôi, mẹ cô ấy tên là Lâm Tú Chi, là người phụ nữ bố tôi quen khi đi làm ăn xa những năm trước.
Lục D/ao từ nhỏ sống với mẹ ở miền Nam, sau mười tám tuổi thì sang Anh du học, năm ngoái mẹ cô ấy b/ệnh mất, cô ấy mới bắt đầu tìm bố tôi để nhận người thân.
Không tiền án, không n/ợ nần, lý lịch sạch sẽ.
“Vấn đề” duy nhất là, khi ở Anh, cô ấy từng sống chung ba năm với một người đàn ông tên Vương Tư Viễn. Mà người Vương Tư Viễn này, lại là anh họ của Lâm Uyển Thanh.
Lâm Uyển Thanh, vị hôn thê của em trai tôi - Lục Hạo.
Tôi đặt bản báo cáo xuống, mỉm cười.
Thế giới này thật nhỏ.
Nghĩa là, Lục D/ao đã quen Lâm Uyển Thanh từ lâu, hay nói đúng hơn, Lâm Uyển Thanh đã biết sự tồn tại của Lục D/ao từ lâu rồi.
Cô ta gả cho em trai tôi, thực sự chỉ vì muốn làm con dâu nhà họ Lục? Hay là còn mưu đồ gì khác?
Tôi không vội hỏi Lục D/ao.
Tôi bảo Tiểu Chu tiếp tục điều tra Lâm Uyển Thanh.
Cuộc điều tra này đã lòi ra một chuyện động trời.
Lâm Uyển Thanh, năm nay hai mươi sáu tuổi, quê ở một thành phố nhỏ miền Nam.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô ta từng vào công ty của bố tôi làm trợ lý tài chính.
Làm chưa đầy một năm thì nghỉ việc, lúc đi còn mang theo một loạt tài liệu tài chính.
Đống tài liệu đó là gì, tôi không biết.
Nhưng tôi biết, ba tháng sau khi cô ta nghỉ việc, một khoản sổ sách của công ty bố tôi đã bị cục thuế sờ gáy, suýt chút nữa bị ph/ạt nặng.
Sau đó bố tôi phải tốn không ít tiền mới dàn xếp êm xuôi.
Hơn nữa, không lâu sau khi Lâm Uyển Thanh nghỉ việc, cô ta đã “tình cờ gặp gỡ” Lục Hạo.
Hai người nhanh chóng rơi vào lưới tình, ba tháng sau đã đính hôn.
Tôi xâu chuỗi những việc này lại, sống lưng cảm thấy hơi lạnh.
Lâm Uyển Thanh không phải đến để làm dâu nhà họ Lục. Cô ta đến để phá nát nhà họ Lục.
Nhưng đứng sau lưng cô ta là ai? Cô ta muốn đạt được điều gì?
Tôi quyết định hỏi thẳng Lục D/ao.
Đêm đó, tôi hẹn Lục D/ao đi ăn tại một nhà hàng có tính bảo mật cao.
Ăn được nửa chừng, tôi hỏi thẳng: “Cô quen Lâm Uyển Thanh à?”
Đôi đũa trên tay cô ấy khựng lại, rồi từ từ đặt xuống.
“Quen.”
“Cô với cô ta có qu/an h/ệ gì?”
“Cô ấy là con gái bạn thân của mẹ tôi. Chúng tôi quen nhau từ nhỏ. Cô ấy hơn tôi hai tuổi, coi như là chị họ của tôi.”
“Cô ta gả cho em trai tôi là ý của cô à?”
Lục D/ao ngẩng phắt đầu lên, trong mắt có chút hoảng lo/ạn: “Không! Tôi không bảo cô ấy đi! Cô ấy tự ý đi! Cô ấy nói muốn giúp tôi lấy lại những thứ đó...”
“Lấy lại thứ gì?”
“Những thứ mẹ tôi để lại cho tôi.”
Hốc mắt Lục D/ao đỏ hoe.
“Bố cô không nhận tôi, trước khi mất mẹ tôi lúc nào cũng lầm bầm chuyện này. Lâm Uyển Thanh nói, cô ấy gả vào nhà họ Lục, giúp tôi tra rõ sổ sách công ty, tìm bằng chứng để tôi thắng kiện. Tôi không bảo cô ấy đi, là cô ấy tự ý làm...”
Tôi nhìn cô ấy, im lặng hồi lâu.
“Cô có biết, lúc nghỉ việc cô ta đã lấy cắp tài liệu tài chính từ công ty không?”
Lục D/ao ngẩn người: “Không biết...”
“Cô có biết, cô ta gả vào nhà họ Lục có lẽ không chỉ vì muốn giúp cô không?”
Môi Lục D/ao r/un r/ẩy: “Ý cô là sao?”
Tôi không trả lời. Bởi vì chính tôi cũng không chắc Lâm Uyển Thanh rốt cuộc muốn làm gì.
Nhưng có một điểm tôi dám khẳng định, người phụ nữ này không hề đơn giản. Việc cô ta tiếp cận Lục Hạo không phải là bốc đồng nhất thời, mà là đã được lên kế hoạch tỉ mỉ.
Ăn xong, tôi đưa Lục D/ao về khách sạn.
Trước khi xuống xe, cô ấy bỗng nắm lấy tay tôi: “Chị, em không phải người x/ấu. Em chỉ muốn những gì thuộc về mình thôi. Chị tin em đi.”
Tôi nhìn vào mắt cô ấy, không nói gì.
Tôi có tin cô ấy hay không, không quan trọng.
Quan trọng là, món n/ợ mà bố tôi n/ợ cô ấy, thực sự cần phải trả.
Nhưng trả thế nào, trả lúc nào, phải do tôi quyết định.
Thời gian đó, tôi vừa bận việc công ty, vừa để mắt đến hai hướng: động tĩnh bên phía bố tôi và hành tung của Lâm Uyển Thanh.
Bên phía bố tôi, tình hình ngày càng tồi tệ.
Lục Hạo tiếp quản công ty chưa đầy một năm, doanh thu giảm 40%.
Một vài mảng kinh doanh cốt lõi đều đang thua lỗ, bộ phận ki/ếm tiền nhiều nhất thì khách hàng bỏ đi quá nửa.
Tiểu Chu - trợ lý cũ của tôi - nói với tôi rằng, số tiền lưu động trong tài khoản công ty đã không còn đủ để trả lương cho tháng sau nữa rồi.”