Người đàn ông đó đột ngột mở mắt, nhìn thấy chúng tôi liền sững sờ.
Tôi cũng nhận ra anh ta, chính là ông chủ giao rau.
Trịnh Đình nhìn thấy cảnh này, hét lên một tiếng rồi ngất xỉu.
Tại phòng khách.
Ông chủ giao rau liên tục phủ nhận.
"Không phải tôi, là cô ta quyến rũ tôi."
"Cô ta cứ gọi tôi là anh, còn nói sẵn sàng trao thân cho tôi, cứ nhất quyết dính lấy tôi, bắt tôi giúp cô ta!"
"Cô ta nói cô ta yêu tôi đến mức không chịu nổi, thà làm lẽ còn hơn."
Trịnh Đình vừa tỉnh lại, nghe xong câu này lại ngất lịm đi.
Ông chủ giao rau vẫn tiếp tục.
"Tất cả là tại cô ta, không liên quan gì đến tôi, cô ta gọi to lắm."
Trịnh Đình bị tức đến mức tỉnh lại, cô ta hét lên: "Anh nói bậy, tôi không có!"
Tôi ồ lên hai tiếng: "Vậy ý cô là ngoài câu đó ra, những điều anh ta nói đều là sự thật sao?"
Trịnh Đình cứng họng không nói được lời nào.
Cư dân mạng được phen ăn dưa bở.
【Đây là nội dung miễn phí mà tôi được xem sao? Kí/ch th/ích quá!】
【Bề ngoài là hoa trắng thanh thuần, sau lưng thì tiếng gọi còn to hơn bất cứ ai.】
【Có phải cô ta định ngủ với Cố Bạch, kết quả lại ngủ nhầm người không?】
Tôi trực tiếp khoác lấy cánh tay Cố Bạch: "Chồng à, xem ra họ là lưỡng tình tương duyệt, anh mau gọi điện cho Tổng giám đốc Trịnh đi, báo cho ông ấy tin vui này."
"Biết đâu, ông ấy sắp được bế cháu nội rồi!"
Trịnh Đình chỉ tay vào tôi hét lên: "Cô nói bậy!"
"Cái gì?" Tôi nâng cao tông giọng, "Cô nói cô còn muốn làm thêm lần nữa sao?"
Tôi lập tức quay đầu, "Chồng, chớp lấy thời cơ!"
Cố Bạch cúi đầu cười khẽ, rồi rút điện thoại ra gọi.
Trịnh Đình lao tới cư/ớp điện thoại, tôi chỉ cần nghiêng người một cái, cô ta ngã sấp mặt xuống đất.
Mười phút sau, bố cô ta là Trịnh Đại Quang chạy đến.
Chúng tôi còn chưa kịp nói gì, ông ta đã vung một cái t/át lên mặt cô ta.
"Đồ tiện nhân! Tao nuôi mày không phải để mày đi câu dẫn đàn ông! Lại còn câu dẫn một thằng b/án rau, mày có còn biết liêm sỉ không?"
"Không phải mày bảo với tao là sẽ tóm được một tên phú nhị đại sao?"
"Tao nói cho mày biết, tài sản trong nhà đều là của em trai mày, nếu mày không gả được vào chỗ tốt thì đừng vác mặt về nhà!"
Mọi người đều ngỡ ngàng.
Cho đến khi có cư dân mạng khui ra, bố của Trịnh Đình là Trịnh Đại Quang vốn là một tên l/ưu ma/nh ở nông thôn, sau đó trúng đ/ộc đắc vé số nên trở thành trọc phú. Ông ta một lòng muốn leo cao, vượt cấp. Trịnh Đình chính là quân cờ của ông ta.
Còn Trịnh Đình – người luôn đóng vai thiên kim tiểu thư giàu có, không nỗ lực thì về nhà kế thừa gia sản – thực chất chỉ là món hàng được niêm yết giá, Trịnh Đại Quang muốn dùng cô ta để gả vào nhà giàu.
Toàn bộ fan của cô ta đều quay lưng, trên mạng ch/ửi bới cô ta hàng nghìn tầng, cư dân mạng đồng loạt yêu cầu phong sát cô ta.
Phim truyền hình của cô ta bị dừng phát sóng, toàn bộ hợp đồng quảng cáo đều bị hủy bỏ.
Cô ta hoàn toàn xong đời.
Sau khi giải quyết xong loạt kịch tính này, tôi vươn vai một cái, cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Cố Dục Yến cũng đã về căn nhà riêng cậu ấy m/ua, chị Lưu và bác quản gia cũng đã đi.
Toàn bộ căn biệt thự giờ chỉ còn lại tôi và Cố Bạch.
Tôi và anh nhìn nhau, tôi cười gượng gạo: "Cái đó, tôi đi ngủ trước đây."
Nói xong xoay người định đi, anh kéo mạnh tôi vào lòng: "Vội gì chứ."
"Vợ à, giúp anh cởi cà vạt đi."
Kết thúc.