Tim tôi đ/ập nhanh, nhưng cũng không dám nói dối.
“Cuốn sách là của thần nữ, là nha hoàn sơ ý cầm nhầm.”
Nói đoạn, tôi đã sai nha hoàn về nhà lấy lễ vật mừng thọ thực sự đến.
Đối mặt với hai chiếc hộp giống hệt nhau, Thái tử không hề tỏ thái độ ngay tại chỗ.
Trong lúc chờ đợi chiếc hộp được mang tới, tôi đã cố gắng hết sức để xóa tan sự nghi ngờ của Thái tử về việc tôi cố tình tiếp cận người.
Cuốn binh thư của tôi cuối cùng đã rơi vào tay Thái tử.
Điều này có nghĩa là hy vọng lấy lại nó càng trở nên mong manh...
Khi nghe tôi kể lại lý do vì sao mình thở dài, công chúa cười đầy vẻ châm chọc.
“Vậy nàng theo ta vào cung làm bạn đọc, tìm gặp Thái tử ca ca nhiều hơn chẳng phải là được rồi sao?”
Nàng cười ngây thơ trong sáng, còn tôi thì tâm cảnh đã chẳng còn đơn thuần như thuở ban đầu.
Thái tử là người kế vị, mỗi lần tiếp cận đều sẽ bị nhiều bên suy đoán.
Trung tâm của quyền lực đồng nghĩa với thị phi không dứt, đó không phải là nơi tôi muốn bám víu vào.
Ánh mắt tôi rơi trên người Tam công chúa, hồi tưởng lại chi tiết mơ hồ khi linh h/ồn tôi phiêu dạt sau khi ch*t ở kiếp trước.
Nàng là người duy nhất nhìn thấu Ương Ương sau khi tôi qu/a đ/ời.
Thậm chí còn rơi lệ vì tôi...
Sau năm mới là tiết Nguyên Tiêu.
Người thân đã qua lại thăm hỏi nhau từ lâu, tôi và em họ của Mục Hằng lại càng thường xuyên gặp nhau ở các nhà.
Mọi người bàn tán về giải thưởng lớn nhất của hội đèn lồng – đôi khuyên tai hồng mã n/ão.
Lấp lánh chói mắt, đỏ tươi rực rỡ.
Là món phụ kiện tuyệt vời để làm của hồi môn.
Từng có lúc tôi đinh ninh rằng Mục Hằng sẽ giành được nó để tặng cho người vợ tương lai của mình.
Nhưng ngay cả khi đã đính hôn, hắn chưa bao giờ coi tôi là vợ.
Tôi không tham gia vào câu chuyện của họ, chỉ lặng lẽ uống trà.
Nhìn những cành cây trụi lá đung đưa dưới làn gió lạnh rít gào bên ngoài.
“Cành cây trụi lủi có gì đẹp đâu, chẳng lẽ biểu tỷ không thích đôi khuyên tai hồng mã n/ão sao?”
Tôi không đi trêu chọc Ương Ương, nhưng cô ta cứ thích lượn lờ trước mặt tôi.
Đầu xuân năm mới, ai nấy đều tươi cười đón chào, nói những lời cát tường.
“Muội thích thì cứ tự đi mà giành lấy, không cần phải hỏi ta ở đây.”
Trong đáy mắt cô ta rõ ràng là sự kh/inh miệt, nhưng bề ngoài vẫn cứ ngây thơ đáng yêu như thế.
“Muội không giành nổi, nhưng Mục Hằng ca ca đã hứa nếu giành được sẽ tặng cho muội.”
Sự khoe khoang tưởng chừng vô ý này chính là đang thăm dò phản ứng của tôi.
Tôi đẩy cánh tay đang nắm lấy mình của cô ta ra, châm thêm trà nóng cho cô ta, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía những cành cây đang r/un r/ẩy.
“Muội vui là được.”
7.
Tôi không đi hội đèn lồng Nguyên Tiêu cùng họ, mà lặng lẽ ngồi bên cửa sổ.
Lắng nghe tiếng động nhỏ vụn phát ra khi than ô liu ch/áy trong lò đất nung.
Xuân sắp đến rồi, sắp đón nhận vài sự kiện lớn, vì tiền đồ của cha và sự tự do của tôi.
Một đôi khuyên tai chẳng thể khiến tôi hứng thú chút nào, cô ta muốn tranh thì cứ tranh, chẳng liên quan đến tôi.
Trước khi đi ngủ, một bầu rư/ợu nóng khiến tôi chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Tôi mơ màng trở về ngày hội đèn lồng Nguyên Tiêu đó, Mục Hằng chê tôi trang điểm quá chậm nên đã dẫn em họ đi trước.
Khi ấy, mẹ dặn tôi phải sớm lấy lòng vị hôn phu của mình.
Tôi ăn diện chỉn chu nhưng không đuổi kịp bước chân họ.
Từ xa nhìn hai người họ đeo mặt nạ, nắm tay nhau đi qua khu chợ náo nhiệt.
Tôi không nói rằng, lúc sắp ra cửa, nha hoàn của em họ đã hắt nước trà vào quần áo tôi, khiến tôi buộc phải quay lại thay.
Cũng sẽ không nói rằng, tôi có thể nhận ra vóc dáng và giọng nói của họ giữa đám đông ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Chỉ lặng lẽ nhìn họ cười đùa, rồi giành được giải nhất, đích thân trao đôi khuyên tai mã n/ão cho em họ.
Từng muốn đến làm ầm ĩ, muốn đến giải thích.
Nhưng Mục Hằng vốn dĩ đã thiên vị, nói gì cũng chỉ là uổng công.
Cơn ho khiến tôi gi/ật mình tỉnh giấc, tôi quay người ngồi dậy bưng nước nhuận họng.
Ngước mắt lên, bên ngoài trời đã sáng rõ.
Đêm qua tôi không đi hội đèn lồng, chắc là họ đã chơi rất vui.
Còn chiếc váy mẹ chuẩn bị kỹ lưỡng cho tôi cũng không bị làm hỏng.
Thật tốt.
Nha hoàn từ bên ngoài đi vào, trên tay cầm chiếc hộp gấm.
Tôi nhíu mày, nhận ra đó là cái gai trong lòng ở kiếp trước.
“Đây là giải thưởng Mục Hằng thiếu gia giành được, bảo là tặng tiểu thư làm của hồi môn.”
Thật khó hiểu...
Kiếp trước cầu mà không được, kiếp này hắn lại tự mình mang tới.
Tôi cười nhạt, bảo nha hoàn trả lại nguyên vẹn.
Trong buổi chầu đầu tiên sau năm mới, cha gần như chạy với tốc độ nhanh nhất về nhà.
Không đợi tôi đến thư phòng gặp ông, ông trực tiếp xông vào phòng nắm lấy tay tôi.
“Con gái ngoan, sao con lại biết những bí mật đó!”
Những việc tôi tiết lộ với cha đã được chứng thực.
Cha có thể thăng quan tiến chức sớm, còn tôi cũng đổi lại được lời hứa hủy bỏ hôn ước miệng với Mục Hằng.
Một người con gái có thiên phú chính trị có thể giúp cha thăng tiến, phủ họ Phó sẽ không để tôi dễ dàng gả đi như vậy.
Không gả cho Mục Hằng, bi kịch kiếp trước có lẽ sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện nữa.
8.
Thánh chỉ thăng quan của cha khiến những kẻ nịnh bợ đua nhau tìm đến.
Mục Hằng cũng bắt đầu quan tâm đến tôi, nhưng tôi đã từ biệt thầy giáo ở tộc học rồi.