Có người nhìn tôi bằng ánh mắt giễu cợt, dường như đang chờ đợi phản ứng của tôi.
Tôi bình thản đứng dậy: "Tôi đi vệ sinh, các người cứ tiếp tục đi."
Chỉ là một câu hỏi mà thôi, chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Tôi thậm chí còn không nhớ nổi trước đây Lục Ngạn thích ăn trái cây gì nhất.
Tiếng bước chân đuổi theo từ phía sau: "Liên Kiều."
Lục Ngạn hạ thấp giọng, có chút bất mãn:
"Trước mặt bao nhiêu người trong nhóm làm đồ án mà em lại trưng cái bộ mặt đó ra, em có biết tối nay em làm anh mất mặt thế nào không?"
Tôi khẽ cười một tiếng: "Chúng ta bên nhau bảy năm rồi."
"Trái cây anh thích nhất là cam, chuyện này hôm nay tôi mới biết."
Lục Ngạn thở dài: "Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi, em đừng có nghi thần nghi q/uỷ."
"Anh làm đồ án mỗi ngày đã mệt lắm rồi, ra ngoài giải tỏa một chút mà còn phải nhìn sắc mặt em."
Tim tôi nhói lên một hồi, chỉ thấy nực cười:
"Là anh ép tôi phải đến, chẳng lẽ là để tôi xem anh và Chu Tranh Tử ân ái sao?"
Lục Ngạn day day huyệt thái dương, dường như cực kỳ không hài lòng với sự phản bác của tôi:
"Tuần sau chúng ta đi đăng ký kết hôn rồi, đưa em đi làm quen với mọi người trước thôi, em đừng có nh.ạy cả.m như vậy."
Tôi chợt nhớ đến dáng vẻ tiều tụy của chính mình mười năm sau, nhớ đến tình cảm sâu kín mà anh dành cho Chu Tranh Tử trong các bài đăng mạng xã hội.
"Lục Ngạn, có lẽ Chu Tranh Tử hợp làm vợ anh hơn tôi."
Anh ngạc nhiên nhìn tôi: "Em đang nói nhảm cái gì thế?"
"Anh chỉ coi Tranh Tử là em gái, tính cách cô ấy hoạt bát, rất giống em hồi trước."
Thấy tôi gật đầu qua loa, anh hài lòng hôn lên trán tôi một cái.
Anh quay người trở về phòng riêng trước, tôi đứng tại chỗ, dùng đầu ngón tay quệt đi vết hôn trên trán.
Khi quay lại phòng, tiếng hò reo vang dội.
Tay Chu Tranh Tử đã khoác lên cánh tay Lục Ngạn.
Có người huýt sáo, có người gõ cạnh bàn hét lớn: "Giao bôi đi, giao bôi đi!"
Một cô gái tóc ngắn quay sang tôi:
"Chị đừng để ý nhé, giáo sư Lục có nhân duyên tốt, tụi em thích đùa thôi."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tụi em đều thích đẩy thuyền sư huynh và sư muội, người x/ấu thì tránh ra nhé."
Chu Tranh Tử đã uống xong ly rư/ợu giao bôi, đôi má ửng hồng, tựa vào lòng Lục Ngạn.
Tôi đứng dậy, xách túi bỏ đi.
Chủ nhà ở Thụy Điển mà giảng viên liên hệ cho tôi đã gửi tin nhắn, tôi đang vội về để x/ác nhận chỗ ở.
Đương nhiên không có hứng thú chơi trò gia đình với họ.
Những ngày tiếp theo, tôi đều bận rộn thu dọn đồ đạc.
Lục Ngạn ngày nào cũng đi sớm về muộn, thậm chí còn không nhận ra chiếc vali đặt ngay cửa ra vào.
Còn hai ngày nữa là xuất phát, anh đột nhiên nói:
"Hôm đi đăng ký kết hôn, Tranh Tử nói muốn làm nhiếp ảnh gia chụp ảnh cho chúng ta, dạo này cô ấy đang học nhiếp ảnh, tiện thể tập luyện tay nghề luôn."
Tôi mỉm cười: "Tùy anh, hai người vui là được."
Anh sững sờ một chút, chắc là không ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát như vậy.
Lục Ngạn bước tới ôm chầm lấy tôi từ phía sau, cằm đặt lên đỉnh đầu tôi:
"Dạo này em ngoan hơn nhiều rồi, thế này mới tốt, anh thoải mái mà em cũng thoải mái."
Tôi nhịn cơn buồn nôn, không né tránh.
Đương nhiên tôi chẳng có ý kiến gì, dù sao ngày đi đăng ký kết hôn cũng chính là ngày tôi rời đi.
Đêm trước ngày đăng ký kết hôn, Chu Tranh Tử đến.
Cô ta xách một túi thức ăn đứng ở cửa:
"Chị Liên Kiều, tối nay em vào bếp chúc mừng hai người ngày mai đăng ký kết hôn, chuyện ở nhà hàng mấy hôm trước là em không phải, chị đừng để bụng nhé."
Lục Ngạn trêu chọc: "Đồ ngốc Tranh Tử, đừng có đ/ốt ch/áy bếp của người ta đấy."
Cô ta quay đầu lườm anh một cái, làm nũng: "Sư huynh, anh bớt coi thường người khác đi."
"Chị Liên Kiều, chị đ/ập giúp em hai quả trứng được không? Tay em hơi trơn."
Tôi bước tới, cầm hai quả trứng đ/ập vào cạnh bát.
Chu Tranh Tử thái cà chua bên cạnh tôi: "Chị Liên Kiều, em và sư huynh gặp nhau lần đầu vào năm 21, lúc đó anh ấy rất lạnh nhạt với em."
"Nhưng khi đi ăn liên hoan, anh ấy s/ay rư/ợu, mặt đỏ bừng nói em là người anh thích nhưng không thể ở bên."
"Hay là em làm một thí nghiệm, xem anh ấy quan tâm ai hơn nhé."
Tôi chưa kịp phản ứng, cô ta đã cầm d/ao đ/âm vào mu bàn tay tôi.
Cơn đ/au dữ dội ập đến, cô ta nhẹ nhàng rạ/ch một đường trên ngón tay mình rồi hét lên.
Lục Ngạn từ phòng khách lao vào, chạy đến nỗi rơi cả một chiếc dép lê:
"Sao lại bị thương rồi, bất cẩn thế!"
Chu Tranh Tử cắn môi dưới: "Bị c/ắt trúng thôi, vết thương nhỏ ấy mà."
M/áu từ mu bàn tay tôi trào ra, đ/au đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Lục Ngạn cuối cùng cũng quay đầu lại: "Liên Kiều, em lấy hộp y tế tới đây xem nào."
Tôi đứng tại chỗ, cảm thấy nực cười cho cái vẻ thiếu kiên nhẫn khi anh quay đầu lại đó.
Tôi xách vali lên, xoay người rời khỏi nhà.
Lục Ngạn vẫn đang bôi th/uốc cho vết thương sắp lành của cô ta.
Khi đang kh//âu vết thương ở b/ệnh viện, tôi đã đổi vé chuyến bay tối nay.
Trước khi lên máy bay, tôi mở điện thoại truy cập vào trang cá nhân của Lục Ngạn, chụp màn hình tất cả các bài đăng của anh từ mùa xuân năm 2021.
Sau đó tôi mở vòng bạn bè, đăng tất cả lên.
Dòng trạng thái: 【Tìm người lương thiện khác, đôi bên đều bình an.】
Mùa xuân cuối cùng mà thành phố này n/ợ tôi, không cần trả lại nữa.