Ôn Tri Ý bưng nước nóng đi tới trước mặt anh ta, nhỏ giọng thì thầm.
“Anh Thời Diễn, anh đừng lo, chị Dĩ Nhụy chỉ là cố tình trốn đi để dọa anh thôi.”
Lục Thời Diễn không nhận lấy cốc nước.
Anh ta nhìn chằm chằm vào vết nước đọng trên tay áo mình.
Đó là dấu vết để lại khi anh ta bế tôi lúc được c/ứu lên bờ.
Anh ta rõ ràng chỉ chạm vào tôi một cái, vậy mà như bị lửa đ/ốt, cứ cứng đờ ở đó.
Sáng hôm sau, Lục Thời Diễn đến b/ệnh viện.
Anh ta đẩy cửa phòng b/ệnh, thấy giường đã trống không.
Mũi kim dính m/áu bị vứt trong thùng rác, trên ga trải giường trắng muốt còn vương lại một vệt đỏ tươi.
Lục Thời Diễn kéo một y tá đi ngang qua, hỏi b/ệnh nhân trên giường đi đâu rồi.
Y tá nhíu mày nhìn anh ta.
“B/ệnh nhân tối qua đã tự rời đi rồi, anh là người nhà mà sao hôm qua không đến chăm sóc?”
Lục Thời Diễn sững sờ tại chỗ.
Chu Duật Bạch vừa từ phòng trực bước ra, trên tay cầm b/ệnh án của tôi.
Anh ta nhìn Lục Thời Diễn, giọng điệu lạnh lùng.
“Tống Dĩ Nhụy vừa sảy th/ai, cơ thể vô cùng suy nhược, bây giờ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhất.”
Biểu cảm của Lục Thời Diễn lập tức đông cứng lại.
Đôi môi anh ta mấp máy, hồi lâu sau mới nặn ra được một câu.
“Anh vừa nói cái gì?”
Chu Duật Bạch đóng mạnh b/ệnh án lại.
“Cô ấy mang th/ai, vì đuối nước thiếu oxy, đứa bé không giữ được.”
Sắc mặt Lục Thời Diễn tái nhợt đi trông thấy.
Anh ta vươn tay vịn vào bức tường bên cạnh, những ngón tay r/un r/ẩy không kiểm soát.
Ôn Tri Ý vừa vặn chạy đến b/ệnh viện.
Cô ta đỏ hoe mắt chạy tới, kéo lấy cánh tay Lục Thời Diễn.
“Anh Thời Diễn, em thật sự không cố ý, là chị Dĩ Nhụy tự mình không cẩn thận lùi lại phía sau...”
Lục Thời Diễn quay đầu nhìn cô ta.
Trong mắt anh ta đầy những tia m/áu đỏ, đó là lần đầu tiên anh ta không lộ ra vẻ mặt an ủi cô ta.
“Tại sao em lại hẹn cô ấy ra bờ hồ?”
Ôn Tri Ý ngây người, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Em chỉ muốn giúp anh giải quyết phiền phức thôi mà.”
Giọng Lục Thời Diễn lạnh như băng.
“Giúp anh ép ch*t cô ấy?”
Anh ta hất tay Ôn Tri Ý ra, xoay người lao ra khỏi b/ệnh viện.
Lục Thời Diễn trở về căn nhà tân hôn lục lọi đồ đạc của tôi.
Quần áo trong tủ vẫn còn nguyên.
Mỹ phẩm trên bồn rửa mặt cũng chẳng thiếu món nào.
Ngay cả chiếc nhẫn cưới của chúng tôi cũng được tôi đặt ngăn nắp trong chiếc hộp ở đầu giường.
Chỉ duy nhất chứng minh thư và hộ khẩu trong ngăn kéo là biến mất.
Tôi đi rất sạch sẽ.
Anh ta cầm chiếc hộp đựng nhẫn lên, đột nhiên cảm thấy ngựk đ/au nghẹn.
Trước đây mỗi lần tôi ra ngoài, đều đứng ở huyền quan hỏi anh ta tối có về ăn cơm không.
Bây giờ trong căn nhà này, chỉ còn lại tiếng vọng.
Lục Thời Diễn cầm điện thoại lên, gọi vào số của bố tôi.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
Bố tôi im lặng suốt một phút ở đầu dây bên kia.
“Thời Diễn, Dĩ Nhụy biến mất rồi, mẹ nó cũng ngã b/ệnh rồi.”
“Bây giờ cậu hài lòng chưa?”
Lục Thời Diễn há miệng, nhưng không nói được một chữ nào.
Anh ta lái xe đến dưới căn nhà cũ.
Đợi đến tận tối mịt, cũng không thấy đèn nhà chúng tôi sáng lên.
Bảo vệ khu chung cư đi tới hỏi anh ta tìm ai.
Anh ta nói tìm người nhà của mình.
Lời vừa ra khỏi miệng, chính anh ta đã cứng đờ.
Bởi vì nơi đó đã bị chính tay anh ta thu hồi.
Ôn Tri Ý đăng một tấm ảnh lên vòng bạn bè.
Trong ảnh là bàn ăn của căn nhà tân hôn, bày hai bộ bát đũa, kèm dòng trạng thái viết rằng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Lục Thời Diễn nhìn thấy, trực tiếp gọi điện cho cô ta.
“Xóa đi.”
Ôn Tri Ý bật khóc trong điện thoại.
“Không phải anh luôn rất gh/ét chị ta sao, bây giờ chị ta cút rồi, tại sao anh lại không vui!”
Lục Thời Diễn siết ch/ặt điện thoại, nghiến răng trả lời.
“Tôi chỉ h/ận cô ấy, nhưng tôi không bảo cô ấy đi ch*t.”
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng cho thuê nhỏ ở thành phố lân cận.
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng rao b/án ồn ào của chợ thực phẩm.
Chu Duật Bạch đặt bát th/uốc đông y đã sắc xong lên bàn, dặn dò tôi uống đúng giờ.
Anh ta không hỏi tôi tại sao lại rời đi, cũng không hỏi đứa bé là của ai.
Anh ta giúp tôi ổn định mọi thứ, rồi đưa tờ phiếu khám b/ệnh ở b/ệnh viện cho tôi.
“Những thứ này cô tự giữ lấy, sau này đừng để bất cứ ai thay cô đưa ra quyết định nữa.”
Tôi đón bố mẹ đến thành phố mới này.
Mẹ tôi thấy tôi g/ầy rộc đi, ôm lấy tôi khóc không thành tiếng.
Bố tôi ngồi ở cửa hút th/uốc, điếu th/uốc mãi không châm lửa được, tay run lên bần bật.
“Dĩ Nhụy, trước đây bố luôn bảo con nhẫn nhịn, là bố sai rồi.”
Tôi lắc đầu.
Người sai không phải họ.
Mà là có kẻ đã biến sự lương thiện của chúng tôi thành con bài để b/ắt n/ạt.
Tôi tìm được một công việc văn phòng bình thường ở đây.
Mỗi ngày đi làm đúng giờ, lương không cao nhưng đủ để nuôi sống cả nhà.
Sáng ngày đầu tiên đi làm.
Lễ tân đi tới gõ vào bàn làm việc của tôi.
Cô ấy nói ngoài cửa có một người đàn ông tìm tôi.