Tôi có một cuốn sách kể về chú thỏ con đi tìm mẹ, tôi thích lắm.
“Đọc lại lần nữa đi ạ!”
Thế là bố lại đọc lần nữa.
Đọc đến bốn lần, tôi mới thấy hài lòng.
Trước đây mỗi khi tôi bảo bố đọc lần thứ hai, bố sẽ nói: “Bố phải đi xem Điềm Điềm tập đàn rồi.”
Bây giờ bố lại đọc tận bốn lần mà vẫn không rời đi.
Lạ thật.
Anh trai cũng thay đổi.
Tôi đưa bức tranh mình vẽ cho anh xem: “Anh nhìn này! Em vẽ một chú mèo đấy!”
Anh nhìn rất lâu rồi nói: “Vẽ đẹp thật.”
Trước đây mỗi khi tôi đưa tranh cho anh, anh chỉ liếc mắt rồi đặt xuống, sau đó quay sang khen Điềm Điềm đá/nh đàn hay.
Bây giờ anh lại dán mắt vào bức tranh của tôi lâu đến thế.
Lạ thật, lạ thật.
Ai cũng thay đổi cả.
Trước đây đồ ngon đều để Điềm Điềm chọn trước, bây giờ đồ ngon đều nhét vào tay tôi.
Trước đây lúc ăn cơm mẹ toàn gắp đùi gà cho Điềm Điềm, bây giờ đùi gà nằm trong bát tôi.
Trước đây cuối tuần bố hay đưa Điềm Điềm đi công viên giải trí, bây giờ bố lại hỏi tôi có muốn đi không.
Tôi không hiểu tại sao lại như vậy.
Nhưng tôi rất vui.
Vì đây là lần đầu tiên, tất cả mọi người đều xoay quanh tôi.
Lại thêm vài ngày nữa, anh trai cao lớn kia đến tìm mẹ nói chuyện.
Tôi đang chơi xếp hình ở bên cạnh, họ tưởng tôi không nghe thấy.
“Dì à, đợi Nhiên Nhiên khỏe hơn chút nữa, con muốn đi đăng ký kết hôn với cô ấy.”
“Con sẽ chuyển toàn bộ tài sản đứng tên mình sang tên cô ấy.”
Mẹ im lặng rất lâu.
“Con chắc chứ? Con bé bây giờ đang trong tình trạng này.”
“Con chắc chắn.”
“Nó thậm chí còn không nhớ con là ai.”
“Không sao cả. Nó không nhớ con cũng không sao.”
Tôi không hiểu họ đang nói gì.
Nhưng tôi rất vui.
Chiều hôm đó, mọi người cùng đưa tôi ra ngoài đi dạo.
Tôi vui lắm, nắm tay mẹ chạy nhảy khắp nơi.
Đi ngang qua một quầy b/án kẹo bông, tôi chỉ vào chiếc màu hồng, nhảy cẫng lên:
“Con muốn cái đó! Con muốn cái đó!”
Đúng lúc này, điện thoại mẹ reo.
Bà nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, sắc mặt thay đổi.
Cúp máy, bà quay sang bố, giọng r/un r/ẩy:
“M/ộ của Điềm Điềm bị người ta hắt sơn, vứt đầy rác rồi.”
“Là fan của Nhiên Nhiên làm.”
Anh trai là người phản ứng đầu tiên, quay người chạy thẳng: “Để con đi lấy xe!”
Bố dìu mẹ đi về phía bãi đỗ xe, mẹ vừa đi vừa khóc:
“Dù Điềm Điềm đã làm gì đi chăng nữa, nó cũng là con gái mẹ... đó là m/ộ của nó mà...”
Cố Ngôn đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn tôi.
Mẹ ngoảnh lại hét lên một câu: “Nhiên Nhiên, con đứng đây đợi mẹ, chúng ta sẽ quay lại ngay!”
Sau đó tất cả mọi người đều lên xe.
Cửa xe đóng lại, chiếc xe lăn bánh rời đi.
Tôi đứng bên lề đường, nhìn chiếc xe nhỏ dần, nhỏ dần.
Tôi ngoan ngoãn đứng tại chỗ chờ.
Kẹo bông tan chảy, nước đường chảy dọc theo ngón tay xuống, dính bết vào tay áo.
Trời tối dần.
Đèn đường bật sáng, người đi đường ngày càng thưa thớt.
Tôi bắt đầu sợ hãi.
Mẹ bảo đợi ở đây, nhưng “ở đây” là ở đâu cơ chứ?
Tôi đứng quá lâu, chân mỏi nhừ, bèn nhích sang bên cạnh hai bước.
Rồi lại nhích thêm hai bước nữa.
Thế rồi tôi không còn nhớ “ở đây” là ở đâu nữa.
Tôi đi dọc theo con đường, muốn tìm mẹ, nhưng con đường nào trông cũng giống hệt nhau.
Đi mãi, giày bắt đầu làm đ/au chân tôi.
Trời tối đen như mực.
Tôi ngồi xổm ở đầu một con hẻm, thu mình lại thành một cục.
Lạnh quá, lạnh quá.
Tôi vùi mặt vào đầu gối, khóc thút thít.
Không dám khóc thành tiếng, vì xung quanh tối quá.
Không biết đã qua bao lâu, một chú mặc đồng phục cảnh sát ngồi xổm trước mặt tôi, dùng đèn pin soi vào tôi.
“Cô bé? Sao cháu lại ở đây một mình?”
“Cháu không tìm thấy mẹ nữa.”
Chú ấy nhìn thấy vòng tay y tế trên cổ tay tôi, liền khoác chiếc áo khoác lên người tôi.
“Đừng sợ, chú đưa cháu về.”
Tôi được đưa trở lại b/ệnh viện.
Y tá đo nhiệt độ, 34,5 độ, đã chạm mức hạ thân nhiệt.
Y tá lập tức quấn cho tôi hai lớp chăn, rồi truyền dịch.
Tôi co ro trong chăn r/un r/ẩy.
Không hoàn toàn vì lạnh, mà là cảm giác quen thuộc đó lại ùa về.
Trước đây Điềm Điềm bị ốm, mẹ thức cả đêm trông Điềm Điềm, bắt tôi tự ngủ một mình.
Trước đây Điềm Điềm đi thi, cả nhà đi cổ vũ, bắt tôi tự ở nhà một mình.
Trước đây Tết đi thăm họ hàng, xe không đủ chỗ, mẹ bảo “Nhiên Nhiên lớn rồi, tự đi xe buýt đi nhé”.
Tôi cứ tưởng lần này sẽ khác.
Thì ra vẫn giống hệt như thế.
Điềm Điềm không còn nữa, nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến Điềm Điềm, họ vẫn sẽ bỏ rơi tôi.
Cho đến tận sáng hôm sau, họ mới xuất hiện.
Mẹ lao vào phòng b/ệnh định ôm tôi.
Bác sĩ ngăn bà lại, chặn tất cả mọi người ngoài cửa.
“Tôi đã nói với bà từ lâu rồi. Cô bé vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, nhận thức chỉ như đứa trẻ ba đến năm tuổi, không được phép chịu bất kỳ kí/ch th/ích nào!”
“Vậy mà mọi người lại nỡ vứt con bé lại một mình trên đường!”