Có người đã đăng những bức ảnh nóng của Lâm Sơ D/ao và Bùi Kỳ An lên mạng.
Thậm chí còn có cả những video họ lén lút vụng tr/ộm trong nhiều hoàn cảnh khác nhau.
Tiếng ch/ửi bới của cư dân mạng ập đến như vũ bão.
Chuyện Lâm Sơ D/ao mang th/ai cũng bị khui ra.
Cổ phiếu của Bùi thị vì thế mà tụt dốc không phanh.
Tôi nhìn những bình luận đó, thế mà lại cảm thấy hả hê.
“Cô hài lòng chưa?”
Bùi Kỳ An nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.
“Để trả th/ù tôi, cô đến danh dự của Bùi thị cũng không màng tới sao?”
Tôi ngẩng đầu lên, cảm thấy nực cười vô cùng.
“Anh nghĩ là tôi làm à?”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
“Những video này chỉ có trong tay cô, không phải cô gửi cho truyền thông thì là ai?”
“Thẩm Vi, tôi cứ tưởng cô chỉ đang gi/ận dỗi, không ngờ tâm địa cô lại đ/ộc á/c đến vậy!”
Anh ta ngoại tình với bạn thân của tôi trên chính chiếc giường của tôi, giờ lại quay sang chỉ trích tôi đ/ộc á/c?
Tôi đặt máy tính bảng xuống, bình thản nhìn anh ta.
“Tùy anh nghĩ thế nào cũng được. Đằng nào mọi chuyện cũng đã phơi bày, vậy thì ký vào đơn ly hôn đi.”
Bùi Kỳ An hít sâu một hơi, nén cơn gi/ận xuống.
Anh ta bước đến trước mặt tôi, đột nhiên hạ giọng.
“Vi Vi, tôi biết cô ấm ức.”
“Nhưng Sơ D/ao bây giờ sắp suy sụp rồi, cô ấy thậm chí còn đòi c/ắt cổ tay t/ự s*t.”
“Trong bụng cô ấy còn có con, không thể chịu kích động.”
Nhìn bộ dạng xót xa này của anh ta, tôi chỉ thấy buồn nôn.
“Vậy thì sao? Anh muốn tôi đến thăm cô ta à?”
Bùi Kỳ An tránh ánh mắt của tôi, ngập ngừng một lát rồi lên tiếng:
“Tôi muốn cô đứng ra đăng một thông báo.”
“Chỉ cần nói, nói rằng người trong tài khoản hẹn hò đó là cô.”
“Những bức ảnh kia là do người khác cố tình c/ắt ghép.”
Tôi sững sờ.
Đầu óc trống rỗng trong giây lát.
Tôi cứ tưởng mình đã nếm trải đủ sự vô liêm sỉ của anh ta, không ngờ giới hạn của anh ta còn thấp hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
“Anh bắt tôi đi thế thân cho cô ta? Thừa nhận tôi là chủ nhân của tài khoản đó ư?”
Bùi Kỳ An tiến lên một bước, nắm lấy tay tôi.
“Vi Vi, cô là Bùi phu nhân, người khác không dám làm gì cô đâu.”
“Nhưng Sơ D/ao chưa kết hôn, danh tiếng mà h/ủy ho/ại thì cả đời cô ấy coi như xong.”
“Trước đây cô ấy giúp cô nhiều như thế, hồi đại học cô ấy vì bảo vệ cô mà đá/nh nhau với người ta, những chuyện đó cô quên hết rồi sao?”
“Cô coi như trả ơn cô ấy một lần, được không?”
Tôi dùng sức hất tay anh ta ra.
“Bùi Kỳ An, anh đi/ên rồi phải không?”
“Cô ta ngủ với chồng tôi, mang th/ai con ngoài giá thú, mà giờ anh bắt tôi đi bảo vệ danh tiếng cho cô ta?”
“Còn bắt tôi trả ơn? Cô ta n/ợ tôi cả đời này cũng không trả hết!”
Sắc mặt Bùi Kỳ An hoàn toàn tối sầm lại.
“Thẩm Vi, đừng rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt.”
“Chuyện này liên quan đến sự sống còn của Bùi thị, không đến lượt cô tùy hứng.”
“Nếu cô không đăng thông báo, tôi sẽ c/ắt viện phí của mẹ cô ở viện điều dưỡng.”
Toàn thân tôi chấn động, không thể tin nổi mà nhìn anh ta.
Mẹ tôi mắc b/ệnh tim nặng.
Anh ta vậy mà lại lấy mạng mẹ tôi ra để u/y hi*p tôi!
“Anh dám!” Tôi đi/ên cuồ/ng lao tới, túm lấy cổ áo anh ta.
“Bùi Kỳ An, anh còn là con người không! Mẹ tôi coi anh như con ruột đấy!”
Anh ta mặc kệ tôi đá/nh m/ắng.
“Cô biết là tôi làm được mà.”
“Một tiếng nữa, tôi muốn thấy thông báo đính chính của cô.”
“Nếu không, cô cứ đi mà thu dọn x/ác mẹ cô đi.”
Nói xong, anh ta không chút lưu tình đẩy tôi ra, quay người đ/ập cửa rời đi.
Tôi đi/ên cuồ/ng gọi điện cho Bùi Kỳ An.
“Bùi Kỳ An! Anh thử đụng vào mẹ tôi xem!”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của anh ta.
“Vi Vi, tôi cũng không muốn đi đến bước này. Chỉ cần cô ngoan ngoãn đăng thông báo, mẹ vợ sẽ bình an vô sự, nếu không thì...”
“Anh thật bỉ ổi.”
“Là cô ép tôi. Cho cô một tiếng để suy nghĩ.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Tôi ngồi bệt xuống đất, cảm giác bất lực to lớn nhấn chìm lấy tôi.
Tôi không thể lấy mạng mẹ mình ra để đá/nh cược.
Thế nhưng, bắt tôi thừa nhận người trong video là chính mình, bắt tôi nuốt trôi cục tức này, tôi không làm được.
Đúng lúc tôi đang do dự không quyết, hướng gió trên mạng đột nhiên thay đổi.
Không biết là ai đã tung ra những bức ảnh tôi hồi đại học, bị mấy gã c/ôn đ/ồ chặn trong hẻm, x/é rá/ch quần áo.
Chuyện này luôn là bóng m/a trong lòng tôi, tôi chưa bao giờ nói với bất kỳ ai, ngoại trừ Bùi Kỳ An.
Giờ đây, những bức ảnh đó lại đang treo trên hot search.
Trên mạng toàn là những lời ch/ửi bới không thể nghe nổi.
“Hóa ra là loại đĩ thõa, bảo sao Bùi tổng phải tìm người khác.”
“Loại đàn bà này mà cũng xứng làm phu nhân chủ tịch ư? Thật gh/ê t/ởm.”
“Loại đàn bà này sao không ch*t đi cho rồi?”
“Xót xa cho Lâm Sơ D/ao, bị loại bạn thân rắn đ/ộc này cắn một phát.”
Tôi nhìn những bức ảnh đó, như rơi xuống hầm băng.
Để ép tôi thỏa hiệp, để bảo vệ Lâm Sơ D/ao, anh ta vậy mà lại x/é toạc vết s/ẹo của tôi ra một cách tà/n nh/ẫn.