Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong b/ệnh viện.
Cả nhà họ đều ở đó, thấy tôi tỉnh lại, việc đầu tiên họ làm là m/ắng nhiếc.
"Đi làm mà để bị hạ đường huyết sao? Để trốn về nhà đúng là nhọc công cho mày quá nhỉ."
Tôi đã không còn muốn giải thích bất cứ điều gì nữa, nói thêm chỉ tốn hơi sức.
"Mày vào viện thế này, nhà lại phải tốn tiền, tiệc mừng đỗ đạt của em gái mày cũng không đủ chi phí nữa rồi. Tiền này mày dùng tiền làm thêm của mày mà trả, đừng hòng tiêu tiền của nhà."
"Hôm nay truyền nước xong thì cút về nhà ngay, đừng ở ngoài làm mất mặt gia đình."
Tôi lặng lẽ nhìn những bông hoa trà đỏ ngoài cửa sổ, chúng nở rộ thật kiều diễm.
Những người bị phớt lờ khó chịu lên tiếng gây ồn ào.
Y tá bước vào đuổi tất cả bọn họ ra ngoài.
Căn phòng b/ệnh ồn ào cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Về đến nhà, để trừng ph/ạt tôi vì đã vào viện làm lãng phí thời gian của họ, họ lại bỏ đói tôi một bữa.
"Vương Phương, lúc trước sao bà không vứt quách tôi đi cho rồi?"
Vương Phương là tên của mẹ.
Đây là lần đầu tiên tôi gọi thẳng tên bà.
Một cơn gió lướt tới, tiếng t/át giòn tan vang lên, đ/au rát cả mặt.
"Đi làm vài ngày mà cánh đã cứng rồi hả, mẹ cũng không gọi nữa sao? Mày nói đúng, lúc sinh mày ra tao lẽ ra nên vứt mày đi cho rảnh n/ợ!"
"Tiệc mừng ngày mai mày đừng hòng đi, nếu tao thấy mày xuất hiện, tao sẽ đá/nh g/ãy chân mày!"
"Tiền đi làm đâu, đưa hết đây cho tao."
"Chẳng phải nói là m/ua máy tính cho Hứa Tri Niệm sao? Đưa tiền đây, không thì làm sao tao xin lỗi nó được?"
Để lại một câu "coi như mày còn chút lương tâm",
Ngoài cửa lại vang lên tiếng của mấy người họ.
Đôi khi nói rất to, như sợ tôi không nghe thấy vậy.
Nhưng tôi đã sớm chẳng còn quan tâm nữa.
Khi thu dọn hành lý, một chuỗi hạt Phật rơi ra.
Đó là năm tám tuổi, tôi sốt cao không hạ, Vương Phương vốn không tin Phật đã đến chùa quỳ cả đêm để c/ầu x/in chuỗi hạt này cho tôi.
Mười năm trôi qua, chuỗi hạt này cuối cùng cũng đã phai màu.
Tôi nhặt lên rồi ném vào thùng rác.
Chẳng có mấy bộ quần áo mặc được, hầu hết đều là đồ cũ Hứa Tri Niệm không dùng nữa.
Nửa tiếng sau, hành lý đã thu dọn xong.
Còn tám tiếng nữa.
Sáng sớm hôm sau, họ vội vàng đến khách sạn lo liệu tiệc mừng cho Hứa Tri Niệm.
Trước khi đi còn đặc biệt cảnh cáo tôi.
Sau khi x/ác nhận họ đã rời đi, tôi không chút luyến tiếc kéo vali ra sân bay.
Từ nay núi cao đường xa, chim trong lồng tự do bay lượn.
Tiệc mừng kết thúc, bốn người trở về nhà thấy trong nhà tối om.
Họ tưởng tôi vẫn đang trốn trong phòng làm mình làm mẩy.
"Tri Ý, ra ăn bánh kem đi."
Vương Phương mang bánh kem đặt lên bàn.
Bà ta lúc đó cũng vì quá gi/ận nên mới không cho tôi đi.
Đến lúc khai tiệc thì đã hối h/ận, nhưng giữa chừng mà gọi tôi đến thì không những bà ta mất mặt, mà bao nhiêu người nhìn thấy chị gái đến muộn chắc chắn sẽ bàn tán việc bà ta thiên vị con gái út.
Gọi mấy tiếng không thấy ai trả lời.
Hứa Thành mất kiên nhẫn đ/á văng cửa phòng.
Bên trong trống rỗng.
"Mẹ, mẹ mau lại đây!"
"Sao mà hốt hoảng thế?"
Bà ta bước vào phòng, đâu còn bóng dáng tôi nữa?
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu.
Không, điều đó là không thể.
"Chắc là đi chơi rồi, để mẹ gọi điện cho nó."
Nhưng tiếng điện thoại gọi đi chỉ là những hồi chuông dài, gọi liên tiếp mấy cuộc đều không ai bắt máy.
Đúng lúc này, khóe mắt bà ta liếc thấy thứ gì đó trong thùng rác.
Bên tai vẫn là giọng nữ lạnh lùng kia.
"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Bàn tay dần buông lỏng, điện thoại rơi xuống đất.
Màn hình lại tắt ngấm.
Bà ta bước từng bước lại gần, nhặt chuỗi hạt Phật lên.
Đôi tay r/un r/ẩy.
"Tri Ý sao lại vứt cái này đi, chẳng phải nó từng nói sẽ giữ nó cả đời sao?"
Hứa Thành nhìn quanh mới nhận ra căn phòng này trống trải đến nhường nào.
Hoàn toàn không thể so sánh với căn phòng công chúa của Hứa Tri Niệm.
Đồ đạc trong kho còn nhiều hơn thế này.
Khi anh ta nhìn vào thùng rác, một tấm ảnh bị c/ắt nát đ/ập vào mắt.
Nếu là bình thường, anh ta sẽ chẳng mảy may suy nghĩ.
Nhưng lần này, anh ta như bị m/a xui q/uỷ khiến mà đưa tay ra.
Trong lòng thậm chí còn dấy lên một chút căng thẳng.
Đến khi anh ta nhặt những mảnh vỡ lên và ghép lại với nhau.
Mới phát hiện đó là tấm ảnh chụp chung của tôi và anh ta.
Năm sáu tuổi, tôi và Hứa Thành lén trốn ra ngoài chơi.
Tình cờ gặp một cặp anh em.
Em gái đang thả diều, anh trai đang chụp ảnh cho nó.
Hứa Thành thấy tôi đứng nhìn không rời mắt, tưởng tôi cũng muốn chơi diều.
Anh nói anh không có diều, nhưng có thể m/ua bóng bay.
Tôi nắm lấy tay áo anh.
"Anh ơi, em không muốn diều, em chỉ muốn chụp một tấm ảnh với anh thôi."
"Mẹ không bao giờ cho phép em chụp ảnh gia đình với mọi người."
Ngày đó, tôi và Hứa Thành đã chụp tấm ảnh chung đầu tiên trong suốt mười tám năm qua.
Cho dù sau này mọi chuyện có thành ra như thế, tôi vẫn rất trân trọng đặt nó vào khung ảnh, bày trên bàn học.
Cho dù Hứa Thành có nói những lời khó nghe đến đâu, tấm ảnh đó cũng chưa bao giờ bị cất đi.