Tôi sinh ra đã có dị đồng và sở hữu đôi mắt âm dương.
Ba tháng tuổi, tôi được một vị hòa thượng già nhặt về bên bờ sông.
Sống nhờ ăn chực ở chùa suốt hai mươi năm, tôi bị sư phụ đ/á xuống núi.
Trong lúc túng quẫn, tôi thấy chương trình truyền hình thực tế tên là “Hành trình linh thám” bao ăn bao ở lại còn có tiền.
Tôi vui vẻ đăng ký tham gia ngay.
Người cùng đội với tôi là một hot girl tâm linh có hàng chục triệu người theo dõi trên toàn mạng.
Phòng phát sóng trực tiếp toàn là fan của cô ta.
【Miểu Miểu không chỉ xinh đẹp mà còn giỏi giang, danh hiệu “Vua tâm linh” cuối cùng chắc chắn thuộc về Miểu Miểu!】
【Mà này, cô gái cùng đội với Miểu Miểu là ai thế, tìm trên mạng chẳng thấy thông tin gì cả】
【Ha ha, chắc là được tư bản nhét vào rồi, còn đeo kính áp tròng để giả dị đồng nữa chứ】
Ngày đầu tiên, chương trình để các thí sinh thử tài.
Một người đàn ông sắc mặt tái nhợt bước vào, nói rằng gần đây anh ta luôn cảm thấy kiệt sức, đặc biệt là đôi vai nặng trĩu.
Sau khi vài nhà tâm linh khác thử mà không có kết quả, đến lượt Đàm Miểu, cô ta đưa cho người đàn ông uống một lọ th/uốc.
Chỉ trong chốc lát, người đàn ông lập tức cười nói vai đã nhẹ nhõm hẳn.
Mọi người tỏ vẻ thán phục, bình luận trên màn hình đều khen cô ta đỉnh.
Đàm Miểu liếc nhìn tôi, ra vẻ áy náy:
“Xin lỗi nhé Hứa Linh Thất, không cần cậu phải ra tay rồi.”
Tôi lại nhìn chằm chằm vào sau lưng người đàn ông, nghiêng đầu thắc mắc:
“Không thể nào, người phụ nữ kia rõ ràng vẫn đang bám trên vai anh mà.”
Cả khán phòng im bặt.
......
Sau một thoáng tĩnh lặng, mọi người cuối cùng cũng hoàn h/ồn.
Một nam nhà tâm linh tên Tiểu Kiệt cười nói:
“Hứa Linh Thất, cho dù cô muốn gây sự chú ý thì cũng không thể nói dối như vậy được.”
“Tuy rằng các nhà tâm linh lợi hại có thể nhìn thấy linh thể, nhưng đó đều là những bậc tiền bối dày dạn kinh nghiệm hoặc là thiên tài vạn người có một. Nếu cô thực sự giỏi như vậy, sao trước đây không ai biết tên cô?”
Ánh mắt cậu ta nhìn tôi đầy vẻ dò xét và kh/inh bỉ.
Trên màn hình cũng toàn là những lời chế giễu tôi.
【Trời ơi, vừa nãy suýt chút nữa tôi đã tin thật, nghe Tiểu Kiệt nói mới hiểu là cô ta đang nói dối】
【Nói nhảm, nhìn là biết cô ta đang l/ừa đ/ảo. Những đại sư tâm linh lợi hại mà tôi biết đều cần đến công cụ mới thấy được linh thể, cô ta chỉ bằng mắt thường mà thấy được, còn nói rõ cả giới tính, rõ ràng là giả, Hứa Linh Thất này đúng là mở miệng ra là nói điêu】
【Chắc chắn là thấy Miểu Miểu giải quyết vụ này dễ dàng, không đến lượt mình thể hiện nên mới chó cùng rứt giậu đây mà, xem cô ta xoay xở thế nào tiếp theo】
Đàm Miểu nhìn tôi, thầm hừ lạnh trong lòng.
Kh/inh thường sự tự cao tự đại của tôi.
Chưa nói đến việc tôi có thực sự nhìn thấy hay không, nhưng người đàn ông được mời đến này, cô ta đã âm thầm dàn xếp từ trước rồi.
Vì thế anh ta mới nói khỏi b/ệnh ngay sau khi uống th/uốc của cô ta.
Mục tiêu của cô ta là giành giải “Vua tâm linh” lần này, như vậy sau này sẽ có vô số người quyền quý tìm đến.
Muốn ki/ếm tiền thì chỉ cần trở bàn tay.
Còn về người đàn ông trước mặt, sau khi nghe tôi nói xong, sắc mặt anh ta trắng bệch, rồi gi/ận dữ quát:
“Cô gái nhỏ này, cô đang nói nhảm cái gì thế! Tôi đã nói là sau khi uống th/uốc của cô Đàm là đã khỏi rồi cơ mà!”
Tôi lại không thèm nghe những lời bàn tán xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào sau lưng người đàn ông, cất lời:
“Tóc dài, đuôi tóc hơi nâu trầm, hơi xoăn, mặc một chiếc váy hoa nhí màu tím...”
Biểu cảm người đàn ông cứng đờ, đôi mắt dần trợn tròn, trong đó lộ ra vẻ kinh ngạc và một cảm xúc khó tả.
“À, cánh tay phải của cô ấy có một vết bớt màu đỏ, hình dạng hơi giống một cánh hoa.”
Thấy tôi mô tả sống động như thật, mọi người càng khẳng định tôi đang nói dối.
Suy cho cùng, họ chưa từng thấy nhà tâm linh nào có thể nhìn thấy linh thể cụ thể đến mức đó.
Điều đó hoàn toàn không thể.
Bình luận trên màn hình càng chế giễu dữ dội hơn.
Nói tôi vì nổi tiếng mà ăn nói hàm hồ, còn có người yêu cầu chương trình loại tên tôi, nếu không sẽ gọi điện tố cáo.
Đạo diễn nhìn những bình luận này, lo lắng đến mức toát mồ hôi hột.
Đang do dự có nên nhắc nhở tôi hay không.
Thì thấy người đàn ông vừa nãy còn đầy vẻ gi/ận dữ với tôi bỗng tiến lên nắm ch/ặt lấy tay tôi, hốc mắt đỏ hoe, suýt chút nữa thì khóc.
Anh ta nghẹn ngào nói: “Cô... cô nói là thật sao? Thực sự là như những gì cô mô tả sao?”
Tôi gật đầu, hỏi: “Anh quen người phụ nữ này?”
Người đàn ông lau nước mắt, gật đầu thật mạnh:
“Cô ấy là vợ tôi.”
“Một năm trước, cô ấy bị b/ệnh qu/a đ/ời.”
“Khi cô ấy mất, cô ấy mặc chiếc váy hoa nhí màu tím mà cô ấy yêu thích nhất.”
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Mọi người nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ không thể tin nổi.
Nụ cười trên mặt Đàm Miểu cũng cứng đờ, trợn tròn mắt nhìn tôi và người đàn ông.
Tiểu Kiệt là người đầu tiên hoàn h/ồn.
“Không thể nào!”