“Tôi đưa cho anh! Tôi đưa ngọc cho anh! C/ầu x/in anh đừng hại tôi, hu hu hu...”
Cô ta vội vàng tháo miếng ngọc trên cổ ném xuống đất.
【A??? Chỉ vậy thôi sao? Đây là vị “Đại sư Đàm” mà các người tung hô đấy à?】
【Cười ch*t mất, lần đầu tiên thấy chiến đấu chưa bắt đầu đã chủ động đầu hàng】
Fan của Đàm Miểu tức tối giải thích:
【Miểu Miểu là không muốn làm tổn thương linh h/ồn đó! Nếu không cô ấy chỉ cần ra tay là đối phương sẽ h/ồn phi phách tán ngay!】
【Cười ch*t, bạn nghiêm túc đấy à? Cô ta sợ đến mức không đứng dậy nổi rồi, còn đòi cho đối phương h/ồn phi phách tán, tôi thấy cô ta tự dọa mình ch*t trước thì có】
Khi thấy Đàm Miểu ném miếng ngọc qua, bóng m/a đó đột ngột dừng lại.
Sau đó chậm rãi nhặt miếng ngọc lên.
Nó làm động tác phủi bụi.
Nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Đàm Miểu.
“Cô lấy... ở đâu... ra...”
Tôi dịch ý của nó cho Đàm Miểu.
Đàm Miểu mím ch/ặt môi, do dự một chút rồi rụt rè nói:
“Đây, đây là đồ gia truyền nhà tôi, nhưng nếu anh thích thì tôi có thể tặng cho anh...”
Lời cô ta vừa dứt, một luồng âm phong mạnh mẽ ập tới.
Bóng m/a đó trong nháy mắt đã lao đến trước mặt cô ta, bóp cổ nhấc bổng cô ta lên.
Đàm Miểu hai chân lơ lửng, sắc mặt trắng bệch.
“Nói... lấy ở đâu... ra...”
Tim mọi người đều treo ngược lên cổ họng.
Trán tôi lấm tấm mồ hôi lạnh, trầm giọng nói:
“Đàm Miểu, nếu cô không nói thật, tôi cũng không c/ứu nổi cô đâu!”
á/c q/uỷ đang trong cơn thịnh nộ rất đ/áng s/ợ.
Đàm Miểu lúc này không thể gồng thêm được nữa, sợ đến phát khóc, lắp bắp nói ra sự thật:
“Hu hu hu... Tôi nói, tôi nói... Là, là tôi nhặt được ở bên bờ sông! Tôi thừa nhận, tôi thấy miếng ngọc này quý giá nên nảy lòng tham, hu hu hu tôi sai rồi, anh đừng hại tôi...”
Lời cô ta vừa dứt, bóng m/a buông tay.
Cô ta rơi bịch xuống đất.
Nước mắt nước mũi giàn giụa, quỳ rạp bò đến trước mặt tôi.
“Hứa Linh Thất, cô mau nghĩ cách đi hu hu hu...”
Tôi thở dài.
Còn hình ảnh này của Đàm Miểu đã bị khán giả xem livestream nhìn thấy trọn vẹn.
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.
Kể cả fan của cô ta.
Đại sư Đàm mà họ ra sức bảo vệ, tung hô từ đầu đến cuối, hóa ra chẳng có chút bản lĩnh nào.
Hơn nữa miếng ngọc mà cô ta nói là gia truyền, hóa ra lại là đồ nhặt được.
Họ đã bị lừa suốt bao nhiêu năm nay.
Trong phút chốc, từ khóa “Hot girl tâm linh triệu fan hóa ra là kẻ l/ừa đ/ảo” nhanh chóng leo lên top tìm ki/ếm.
Ngoài đời, Lý Hành càng không dám tin vào mắt mình.
Anh ta không phục, những năm qua anh ta đã đổ không ít tiền cho Đàm Miểu, kết quả đối phương lại chỉ là đồ giả tạo.
Anh ta không cam tâm, túm lấy tay Đàm Miểu kéo cô ta từ dưới đất lên, đẩy về phía bóng m/a.
“Cô Đàm, đừng khiêm tốn nữa, mau thể hiện bản lĩnh thật sự cho mọi người xem đi!”
Đàm Miểu mạnh mẽ hất tay người đàn ông ra, gi/ận dữ quát: “Đó là á/c q/uỷ đấy! Muốn đi ch*t thì tự mình mà đi!”
Lý Hành sững sờ.
Khuôn mặt đỏ gay.
“Hóa ra cô thực sự là kẻ l/ừa đ/ảo! Tôi đã bỏ ra cả triệu bạc cho cô đấy! Cô trả tiền lại đây!”
Anh ta tức gi/ận lao vào, Đàm Miểu cũng không chịu thua kém, hai người họ vậy mà lại lao vào ẩu đả ngay trước ống kính.
Khiến cho thiếu niên q/uỷ kia cũng phải ngơ ngác.
Oán khí trên người cũng tan đi không ít.
Xem ra đến cả linh h/ồn cũng thích xem kịch vui.
Còn đám fan vốn bảo vệ Đàm Miểu lúc này cũng nhao nhao đòi hoàn tiền.
Những năm qua, vì tin tưởng Đàm Miểu, họ đã m/ua không ít bùa chú, vật phẩm cầu may trong phòng livestream của cô ta.
Giá cả không hề rẻ chút nào.
Hóa ra tất cả đều là l/ừa đ/ảo.
Ê-kíp chương trình vội vã lao vào tách hai người ra.
Trong tiếng ồn ào hỗn lo/ạn.
Tôi thản nhiên lên tiếng: “Tất cả im lặng cho tôi, tôi bắt đầu tiễn h/ồn đây.”
Mọi người đột ngột dừng lại.
Suýt chút nữa quên mất con á/c q/uỷ vẫn còn ở đó.
Từ miệng á/c q/uỷ, tôi biết được miếng ngọc này vốn dĩ là của mẹ cậu.
Những năm qua vì oán niệm nên cậu luôn quanh quẩn ở khu vực này.
Tìm ki/ếm dấu vết của gia đình cũ.
Sau khi lấy lại được miếng ngọc, oán khí trên người cậu cũng tan đi không ít.
Trong phần bình luận có người nói:
【Ai, cậu ấy cũng đáng thương thật, cậu ấy chỉ là một đứa trẻ nhớ gia đình mà thôi】
【Ít nhất những năm qua cậu ấy chưa từng hại ai】
【Đúng vậy, khác hẳn mấy kẻ l/ừa đ/ảo tâm linh giả tạo kia】
Tôi niệm cho cậu vài lần vãng sinh chú.
Khi còn ở chùa, tôi thường theo sư phụ tiễn những linh h/ồn có chấp niệm sâu nặng như vậy.
Bóng dáng cậu dần dần mờ đi.
Cuối cùng nở một nụ cười.
“Cảm ơn.”
Bóng m/a hoàn toàn biến mất.
Nhiệt độ lạnh lẽo trong phòng cũng bắt đầu ấm dần lên.
Phần bình luận lặng đi một lúc rồi lại bùng n/ổ lần nữa.