“Sau này người cũng có thể thể diện hơn ở bên ngoài.”

Ba trăm lượng bạc, hai gian cửa tiệm.

Bà ta muốn dùng tiền để đ/è bẹp chuyện này xuống.

“Bà thay ta nhắn lại một câu.”

“Người cứ nói.”

“Của hồi môn không cần, cửa tiệm cũng không cần. Ta cũng không cần sự thể diện mà bà ta ban cho.”

“Sau này chuyện của nhà họ Thẩm không cần đến thông báo nữa, ta họ Hứa.”

Sắc mặt Vương m/a m/a cứng đờ trong chốc lát.

Bà ta có lẽ không ngờ rằng tôi sẽ từ chối.

Trong thế giới của bà ta, ba trăm lượng bạc có thể m/ua đ/ứt rất nhiều thứ.

Nhưng không thể m/ua đ/ứt nỗi khổ mà tôi đã nếm trải suốt năm năm.

Sau khi bà ta đi, Hứa Hành Chi từ trong phòng bước ra.

“Nàng chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

Chàng gật đầu, không nói thêm gì nữa, xoay người quay vào tiếp tục đọc sách.

Tháng ba năm sau, bảng vàng kỳ thi xuân được công bố.

Tên của Hứa Hành Chi đứng thứ bảy.

Nhị giáp thứ bảy, ban tiến sĩ xuất thân.

Ngày công bố bảng vàng, tôi chen chúc trong đám đông nhìn tờ giấy đỏ trên tường, phải tìm đến hai lần mới dám tin là thật.

Khi về đến nhà đẩy cửa ra.

Chàng đang ngồi trên ghế đ/á trong sân, trong tay vẫn cầm cuốn sách luận bàn đã rá/ch nát.

“Đỗ rồi.”

Tôi nói.

Chàng ngẩng đầu nhìn tôi, hồi lâu sau mới phản ứng lại.

Cuốn sách từ trong tay rơi xuống đất.

Chàng cúi người nhặt lên, tay r/un r/ẩy đến mức phải nắm hai lần mới giữ được.

“Hạng mấy?”

“Nhị giáp thứ bảy.”

Chàng ngồi xổm dưới đất không đứng dậy, cúi đầu, đôi vai r/un r/ẩy.

Tôi bước đến cũng ngồi xổm xuống.

Thấy mắt chàng đã đỏ hoe.

Năm năm.

Ba lần bị chặn ngoài cửa trường thi.

Vô số buổi sáng trời chưa sáng đã dậy đọc sách.

Chàng cuối cùng đã bước ra được rồi.

Tôi đưa tay vỗ vỗ lưng chàng, không nói gì cả.

Có những việc không cần phải nói.

Sau kỳ thi đình, Hứa Hành Chi được bổ nhiệm làm biên tu Hàn Lâm Viện.

Tòng thất phẩm, không cao, nhưng đủ rồi.

Đủ để chúng tôi dọn ra khỏi căn nhà nhỏ lùa gió ở thành Nam.

Đủ để chàng dựa vào bản lĩnh của mình từng bước đi lên.

Ngày chuyển nhà, chị gái đến.

Chị không mang theo nha hoàn tôi tớ, chỉ có một mình.

Mặc bộ y phục màu nhạt, đứng trước cửa sân mới.

“Tốt hơn căn ở thành Nam nhiều rồi.”

Chị cười đá/nh giá cái sân.

“Ít nhất hàng rào cũng còn nguyên vẹn.”

Tôi cũng cười.

Chị giúp tôi treo rèm cửa, lại đặt cặp bình hoa chị mang đến lên bàn trong phòng khách.

Lúc sắp đi, chị nắm tay tôi, do dự một chút.

“Mẹ mấy ngày trước lại nhờ người tìm chị, muốn chị khuyên muội về nhận lỗi, cho chuyện qua đi.”

Tôi nhìn chị.

“Chị nói thế nào?”

“Chị nói, người cần nhận lỗi không phải là Hành Ngọc.”

Tôi gật đầu.

“Chị, cảm ơn chị.”

“Đừng luôn miệng cảm ơn chị.” Chị véo nhẹ ngón tay tôi, “Chị là chị của muội mà.”

Sau khi chị đi, tôi đứng trong sân nhìn cây lựu mới trồng.

Hứa Hành Chi từ trong phòng bước ra, tay bưng hai bát trà.

“Đang nghĩ gì thế?”

“Đang nghĩ, trước đây ở thành Nam, chàng bưng nước cho thiếp cũng là dáng vẻ này.”

Chàng đưa bát cho tôi.

“Lúc đó bát còn bị mẻ.”

“Đúng, chàng còn bảo “tạm dùng đi”.”

Chàng cười khẽ.

“Bây giờ bát lành lặn rồi, mì cũng nấu ngon hơn trước rồi.”

Tôi nhận lấy trà uống một ngụm.

Ánh nắng trong sân chiếu xuống, ấm áp vô cùng.

Ngày tháng từ hôm nay trở đi, là của riêng tôi rồi.

Không phải là quân cờ của ai, không phải là quy tắc của ai, không phải là cuốn sổ dùng để so sánh của ai.

Năm đó vào mùa thu, Hứa Hành Chi được thăng lên chính thất phẩm.

Cây lựu kết quả, tôi hái hai quả đỏ nhất.

Một quả gửi cho chị gái, một quả đặt trên bàn phòng khách.

Mẹ không còn phái người đến nữa.

Nghe nói bà đã xâu lại chuỗi hạt Phật bị vỡ, ngày ngày tụng kinh trong Phật đường.

Tụng kinh gì, tôi không muốn biết nữa.

Tôi chỉ biết ngày hôm nay trời rất trong xanh.

Cháo trên bếp rất nóng, trong sân có ánh nắng, bên cạnh có người thân.

Thế là đủ rồi.

--Hết toàn văn--

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 Thanh nữ Chương 10
5 Người giúp việc Chương 10
9 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vì ăn con tôm mà bị con dâu mắng, tôi quyết định từ mặt để đi du lịch

Chương 13
Trên bàn ăn, tôi gắp một con tôm, con dâu liền hất đổ cả cái bàn. Đĩa vỡ tung tóe khắp sàn, cháu nội sợ hãi khóc thét lên. Con dâu chỉ tay vào mặt tôi mắng: "Đồ già khốn nạn, tôm này sáu mươi tệ một cân, ông cũng xứng ăn sao?" Tôi ngẩn người nhìn con tôm dưới đất. Con trai cũng hùa theo cằn nhằn: "Bố thật là, tôm này sáu mươi tệ một cân, con mua riêng để bồi bổ não cho thằng bé Tiểu Kiệt! Bố ăn thì có tác dụng gì chứ?" Lúc bà nhà còn sống, hai vợ chồng tôi cứ dăm ba bữa lại luộc một đĩa. Bà ấy mất được một năm, con trai đón tôi về ở cùng, bảo là để tôi hưởng phúc. Kết quả là tôi ăn một con tôm còn tủi nhục hơn cả kẻ đi xin ăn. Tôi lau tay, rút điện thoại trong túi ra, đặt vé đi Hải Nam vào ngày hôm sau. Ở đó gần biển, tôm nhiều. Sau này ngày nào cũng ăn, chẳng cần phải nhìn sắc mặt bất kỳ ai nữa.
Tình cảm
3