“Mời hai vị viết tên mình ra, và giải thích ý nghĩa của cái tên đó.”
Sắc mặt Thẩm Chi Chi cuối cùng cũng dịu lại một chút.
Viết tên.
Ít nhất thì việc này không thể sai được.
Nó cầm bút lên, viết hai chữ “Thẩm Chi Chi”.
Nét chữ mềm mại, vẫn đẹp như ngày nào.
Nó khẽ nói:
“Chi Chi, nghĩa là cành hoa rực rỡ. Bố mẹ hy vọng con giống như cành hoa mùa xuân, mãi mãi rạng rỡ, mãi mãi được yêu thương.”
Mẹ ở dưới sân khấu đỏ hoe mắt.
“Chi Chi...”
Khán phòng bình luận cũng im ắng hơn một chút.
Dù sao thì dù Thẩm Chi Chi có sai sót thế nào, hào quang những năm qua của nó quá lớn, người thích nó vẫn rất nhiều.
Người dẫn chương trình nhìn về phía tôi.
“Còn Thanh Nguyệt thì sao?”
Tôi cầm bút lên.
Giấy xuyến chỉ được trải ra.
Ánh đèn chiếu xuống.
Lần này, không còn ai cười tôi viết sai nữa.
Tôi viết xuống “Thẩm Thanh Nguyệt”.
Ba chữ vững chãi hơn nhiều so với lần ở phòng nghỉ.
Trong như đầm lạnh, trăng soi ngàn núi.
Tôi đặt bút xuống, nói:
“Thanh Nguyệt, nghĩa là ánh trăng trong trẻo.”
“Trước đây tôi luôn cảm thấy cái tên này thật lãng phí với mình. Vì tôi chẳng trong trẻo, cũng chẳng sáng sủa, thậm chí đến chữ ‘Nguyệt’ tôi còn viết không xong.”
Dưới sân khấu im lặng.
Tôi ngẩng đầu nhìn bố mẹ.
“Sau này tôi đã hiểu ra.”
“Mặt trăng không cần phải tranh giành sự náo nhiệt với cành hoa.”
“Nó vốn dĩ nên ở trên cao.”
Lời vừa dứt, vị thư pháp gia trên hàng ghế giám khảo đột nhiên đứng dậy.
Ông bước tới trước nét chữ của tôi, tỉ mỉ quan sát rất lâu.
“Chữ này có cốt cách.”
Ông ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp và thán phục.
“Cô Thẩm, nếu cô đồng ý, tôi muốn mời cô vào studio của tôi. Không, không phải là học trò, mà là cộng sự. Lực bút và kết cấu của cô tuyệt đối không phải ngày một ngày hai mà luyện thành.”
Hiện trường xôn xao.
Bố mẹ Thẩm đều sững sờ.
Thẩm Chi Chi càng không thể tin nổi.
“Không thể nào...”
Giọng nó rất khẽ, nhưng bị micro bắt trọn.
“Sao chị có thể đột nhiên biết những thứ này?”
Tôi nhìn nó.
“Em cảm thấy thế nào mới là hợp lý?”
“Cả đời tôi viết sai tên, cả đời đứng cạnh em để làm trò cười, như vậy mới là hợp lý sao?”
Thẩm Chi Chi lùi lại nửa bước.
Đúng lúc này, hậu trường chương trình đột nhiên phát ra một đoạn âm thanh bất ngờ.
Sắc mặt đạo diễn thay đổi dữ dội.
“Ai bật âm thanh thu từ hậu trường thế?”
Trên màn hình lớn, đoạn ghi âm trong phòng nghỉ lúc nghỉ giải lao bắt đầu phát ra.
Giọng của Thẩm Chi Chi truyền đi rõ mồn một.
“Giá trị lớn nhất của chị chính là làm nền cho em.”
“Loại người như chị, dù có đi mở mang tầm mắt bao nhiêu, cũng chỉ chứng minh bản thân mình nực cười hơn mà thôi.”
“Lát nữa ra ngoài, chị cứ nói với ống kính rằng là do chị không nên đến.”
Toàn trường ch*t lặng.
Sắc mặt Thẩm Chi Chi mất sạch huyết sắc.
Nó lao về phía đạo diễn.
“Tắt đi! Mau tắt đi!”
Nhưng phòng livestream đã bùng n/ổ.
【Vãi chưởng???】
【Hóa ra lúc nãy ở hậu trường nó đối xử với chị gái như vậy sao?】
【Thiết lập cô em gái dịu dàng lúc trước đều là diễn cả à?】
【Không phải hiểu lầm đâu, nó chỉ đơn thuần là tận hưởng cảm giác dẫm đạp chị gái thôi.】
【Tôi nổi hết da gà rồi, mười tám năm đấy, Thẩm Thanh Nguyệt bị nó áp bức lớn lên như thế sao?】
Mẹ Thẩm che miệng, nước mắt rơi xuống.
“Chi Chi, sao con có thể nói những lời như vậy?”
Thẩm Chi Chi hoảng lo/ạn.
“Mẹ, con không có ý đó, con chỉ là nhất thời nóng gi/ận...”
Tôi lặng lẽ nhìn nó.
Cuối cùng nó cũng đã nếm trải cảm giác bị mọi ánh nhìn phán xét.
Và lần này, nó không còn hào quang thiên tài để bao biện cho tất cả nữa.
Những lời nó nói, những việc nó làm, sẽ rơi ngược lại lên chính người nó.
Chu Nghiễn cũng sững sờ.
Anh nhìn Thẩm Chi Chi, ánh mắt lần đầu tiên có sự d/ao động.
Thẩm Chi Chi phát hiện ra điều đó, gần như sụp đổ.
“Anh Chu Nghiễn, anh tin em, em chỉ là quá mệt mỏi thôi, em không cố ý...”
Chu Nghiễn không nói gì.
Sự im lặng chính là câu trả lời.
Khoảnh khắc đó, thế giới của Thẩm Chi Chi sụp đổ một góc.
Sau khi chương trình kết thúc, tôi không về nhà họ Thẩm.
Bố Thẩm cho tài xế đợi ở cửa, mẹ đỏ hoe mắt đến nắm lấy tay tôi.
“Thanh Nguyệt, theo mẹ về nhà.”
Tôi tránh ra.
Tay bà cứng đờ giữa không trung.
Nếu là trước đây, tôi sẽ vì chút biểu cảm tổn thương này của bà mà lập tức mềm lòng.
Nhưng giờ thì không.
“Lúc con nghẹt thở trên sân khấu, mẹ không đến.”
Nước mắt mẹ rơi càng dữ dội.
“Mẹ không biết con phải chịu nhiều ấm ức như vậy...”
Tôi cười nhẹ.
“Không phải mẹ không biết.”
“Mẹ chỉ là cảm thấy, đằng nào thì con cũng quen rồi.”
Mẹ tái mặt.
Bố Thẩm trầm giọng nói:
“Thanh Nguyệt, chúng ta là người một nhà. Chuyện hôm nay đã làm quá khó coi rồi, con về trước đi, những chuyện khác chúng ta từ từ nói.”
Tôi nhìn ông.
“Từ từ nói, rồi sao nữa?”