Thẩm Chi Chi ngồi trước đàn, hồi lâu không nhấn xuống nốt nhạc đầu tiên.
Nó khóc.
Không phải giả vờ.
Nó thực sự không viết nổi.
Cảm giác như trước đây chỉ cần vươn tay là hái được sao trời, nay đã hoàn toàn biến mất.
Nó cuối cùng cũng hiểu ra, cái gọi là từ thiên đường xuống vực thẳm, không phải là bị người khác ch/ửi m/ắng vài câu, cũng không phải là mất đi vài hợp đồng quảng cáo.
Mà là nó không thể nào dễ dàng chiến thắng tất cả mọi người được nữa.
Không thể đứng cạnh tôi, dùng sự nhếch nhác của tôi để chứng minh hào quang của nó nữa.
Nó chỉ là Thẩm Chi Chi.
Một người được mệnh cách sai lệch nâng đỡ suốt mười tám năm, nhưng lại lầm tưởng sự nâng đỡ đó là bản lĩnh của chính mình.
Tôi ngồi vào đàn, tấu lên khúc nhạc cuối cùng.
Không khoe khoang, không tấn công.
Chỉ là từ trong hỗn độn, chậm rãi bước ra một tia ánh trăng.
Khi khúc nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội như thủy triều.
Thẩm Chi Chi ngồi trước chiếc đàn bên cạnh, sắc mặt trắng bệch.
Người dẫn chương trình công bố kết quả.
“Cuộc thi công khai lần này, Thẩm Thanh Nguyệt thắng.”
Thẩm Chi Chi nhắm mắt lại.
Giây tiếp theo, nó đột nhiên lao tới trước mặt tôi.
“Có phải là chị làm đúng không?”
Nó siết ch/ặt cổ tay tôi.
“Thẩm Thanh Nguyệt, có phải chị đã lấy đi thiên tài của tôi rồi không? Trả lại cho tôi! Đó là của tôi!”
Tôi nhìn nó.
“Của em sao?”
Đôi mắt nó đỏ hoe, giọng nói sắc nhọn.
“Từ nhỏ tôi đã là thiên tài! Tất cả mọi người đều yêu thương tôi, tất cả mọi người đều khen ngợi tôi, những thứ đó vốn dĩ là của tôi!”
Tôi gỡ từng ngón tay nó ra.
“Thẩm Chi Chi, được yêu thương không phải là lỗi.”
“Xuất sắc cũng không phải là lỗi.”
“Lỗi là, em đứng trong ánh sáng quá lâu, nên tưởng rằng người khác đáng sống trong bóng tối.”
Nó sững sờ.
Tôi nói tiếp:
“Em có thể không phải là thiên tài.”
“Nhưng em không thể không phải là con người.”
Phòng livestream im lặng đến đ/áng s/ợ.
Thẩm Chi Chi cuối cùng cũng đổ sụp xuống đất.
Nó thua rồi.
Thứ mất đi không chỉ là cuộc thi.
Mà còn là thân phận mà nó đã dựa vào để sống bấy lâu nay.
Sau đó, Thẩm Chi Chi tuyên bố rút lui khỏi giới giải trí.
Nó tất nhiên không trở thành phế vật thực sự.
Nó vẫn biết đàn, biết vẽ, biết vài ngoại ngữ, chỉ là không còn một mình một ngựa dẫn đầu, không còn được mọi vận may đuổi theo nữa.
Nó cần luyện tập, cần thất bại, cần chấp nhận mình chỉ là một người thông minh hơn bình thường một chút.
Đối với nhiều người, điều này chẳng có gì to t/át.
Nhưng đối với Thẩm Chi Chi, đó là sự trừng ph/ạt tà/n nh/ẫn nhất.
Bố mẹ Thẩm đã tìm tôi rất nhiều lần.
Mẹ khóc lóc nói muốn bù đắp cho tôi.
Bố lần đầu tiên cúi đầu, nói rằng trước đây đã lơ là tôi.
Tôi không về nhà họ Thẩm.
Tôi chuyển ra khỏi căn nhà đã giam cầm mình suốt mười tám năm, nhận lời mời từ studio của vị thư pháp gia, và cũng nhận lời hợp tác với nhà sản xuất âm nhạc.
Sau này có người hỏi tôi, liệu có h/ận Thẩm Chi Chi không.
Tôi suy nghĩ một chút.
“Đã từng h/ận.”
“Nhưng bây giờ bận lắm, không có thời gian.”
Người đó mỉm cười.
Cuộc đời tôi còn quá dài.
Tôi không muốn lãng phí nó vào Thẩm Chi Chi.
Cùng lúc đó, dưới địa phủ.
Phán quan nhìn cuốn sổ sinh tử của tôi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Diêm Quân, mệnh cách của Thẩm Thanh Nguyệt đã quy vị hoàn toàn, sau này sẽ không xảy ra vấn đề gì nữa.”
Diêm Vương lạnh lùng hừ một tiếng.
“Nếu còn xảy ra vấn đề nữa, ngươi cứ ra bên cầu Nại Hà mà bưng bát cho Mạnh Bà đi.”
Phán quan vội gật đầu.
“Dạ dạ vâng vâng.”
Hắn vừa định lui ra, đột nhiên nhìn thấy một dòng chữ mới hiện lên trên sổ sinh tử.
“Thẩm Thanh Nguyệt, thiên tư cực thịnh, ngộ tính thông huyền, nếu thọ chung, có thể vào địa phủ nhậm chức, chưởng quản văn thư phán lục.”
Phán quan tối sầm mặt mũi.
“Diêm Quân...”
Diêm Vương nhướng mày.
“Lại làm sao nữa?”
Phán quan r/un r/ẩy chỉ vào cuốn sổ sinh tử.
“Sau này cô ấy có thể đến cư/ớp chén cơm của con mất.”
Diêm Vương nhìn vào màn hình phát lại livestream nhân gian, nơi tôi đang nâng bút viết xuống hai chữ “Thẩm Thanh Nguyệt”, rồi bật cười.
“Vậy thì tốt nhất từ bây giờ, ngươi hãy làm việc cho tốt đi.”
“Dù sao thì, cô ấy đâu phải là phế vật.”