Em gái tôi từ khi sinh ra đã ốm yếu, b/ệnh tật, nên bố mẹ luôn dành cho nó sự thiên vị nhiều hơn.
“Đông Linh à, em gái còn nhỏ mà sức khỏe lại kém, con nhường nhịn em một chút, năm nay hãy nhường điều ước sinh nhật cho em nhé.”
Mỗi lần như vậy, tôi đều mỉm cười gật đầu, thầm lặng chờ đợi điều ước sinh nhật của năm sau.
Kể từ đó, mọi điều ước sinh nhật của tôi đều thuộc về em gái.
Đến năm mười tám tuổi, tôi lén ước một điều ước vào chiếc bánh kem mình tự m/ua.
Hy vọng rằng tất cả những điều ước trước đây của em gái đều sẽ không thành hiện thực.
......
Chiếc bánh sinh nhật này là do tôi đi làm thêm ở bếp ăn, rửa bát thuê mới ki/ếm đủ tiền m/ua.
Tuy chỉ là chiếc bánh nhỏ bằng bàn tay, nhưng tôi đã vô cùng mãn nguyện.
Không có sự đồng hành hay lời chúc từ gia đình, nhưng tôi lại thấy mình hạnh phúc vô cùng.
Cạch một tiếng.
Cửa lớn bị đẩy ra, rất nhanh đã truyền đến âm thanh quen thuộc.
“Mẹ ơi, công viên giải trí vui thật đấy, năm sau chúng ta lại đi nữa nhé, được không mẹ?”
Giọng nói của Từ D/ao D/ao tinh nghịch, sống động, kéo dài âm cuối đầy nũng nịu.
Tuy tôi không nhìn thấy biểu cảm của nó, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của nó đáng yêu đến mức nào.
Cả ba người đi từ lối vào, tiện tay bật đèn lên.
Trước mắt tôi, bóng tối lập tức chuyển thành ánh sáng chói lòa.
Tôi lặng lẽ nhìn họ, dường như họ mới là một gia đình ba người đích thực, còn tôi chỉ là kẻ đột nhập.
Từ D/ao D/ao mỗi tay khoác một người, trên mặt tràn đầy ý cười.
Tôi liếc nhìn qua, bố và mẹ đều xách trên tay hai túi đồ lớn.
Tôi đã chẳng còn muốn đoán xem trong đó là gì nữa, dù sao chắc chắn cũng là thứ Từ D/ao D/ao thích.
Từ D/ao D/ao nhìn về phía tôi, khi nhìn rõ chiếc bánh trên bàn, mắt nó bỗng đỏ hoe.
Cùng lúc đó, bố đã sải bước lao về phía tôi.
Ông vội vã chất vấn: “Ai cho phép con m/ua bánh?! Tại sao con không đợi chúng ta mà đã tự ý cắm nến?”
Mẹ cũng lộ vẻ kinh ngạc, cơ thể run lên vì gi/ận dữ: “Từ Đông Linh, con đi/ên rồi sao?! Con quên là mỗi năm điều ước sinh nhật của con đều phải nhường cho em gái à? Con làm vậy là hại ch*t nó đấy!”
Tôi chẳng hề bận tâm liếc nhìn bà một cái: “Hai người có thể nhường điều ước sinh nhật của mình cho nó mà, chắc là hai người sẽ rất sẵn lòng thôi.”
Mẹ nghiến ch/ặt răng, cánh mũi phập phồng: “Con tưởng D/ao D/ao cũng là kẻ vo/ng ân bội nghĩa giống con sao? Nó là vì thương bố mẹ nên mới phải lùi bước dùng điều ước của con đấy.”
Tôi chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt họ, đưa tay cầm lấy chiếc túi nhãn hiệu trên tay mẹ.
“Được đi công viên giải trí, lại còn đi trung tâm thương mại m/ua sắm, tôi thấy sức khỏe của nó tốt hơn tôi nhiều, tinh thần vô cùng sung mãn đấy chứ.”
Tôi không chút che giấu mà x/é toạc lớp mặt nạ với họ.
Ngay lúc chúng tôi đang tranh cãi, Từ D/ao D/ao bên cạnh đột nhiên ôm ngựk, vẻ mặt đ/au đớn.
Mẹ lập tức lao tới đỡ lấy nó: “Con gái ngoan, con thấy không khỏe ở đâu sao?”
Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, cái t/át của bố đã giáng mạnh xuống mặt tôi.
“Tất cả là tại con hại D/ao D/ao, điều ước sinh nhật hôm nay đáng lẽ phải là của nó! Nếu nó có mệnh hệ gì, con chính là kẻ gi*t người.”
Mẹ vẫn luôn nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng, hoàn toàn không coi tôi là con gái.
Từ D/ao D/ao hơi thở yếu ớt, được bố bế ngang lên.
Khi đi ngang qua bàn ăn, tay nó đột nhiên vươn ra, tiện đà hất đổ chiếc bánh sinh nhật của tôi.
Nhìn chiếc bánh nằm bẹp dưới đất, tôi cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào.
“Bố mẹ, hai người đừng trách chị nữa, điều ước này vốn dĩ là của chị, bao năm nay con đã chiếm dụng của chị rồi, bây giờ chị ấy đòi lại cũng là lẽ đương nhiên thôi.” Từ D/ao D/ao nằm trên sofa, yếu ớt lên tiếng biện minh cho tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Từ D/ao D/ao.
Một lúc sau, tôi chủ động lên tiếng: “Hai người có biết tôi đã ước điều gì không?”
Cả ba người cùng nhìn về phía tôi.
Tôi vô thức nhếch môi, mỉm cười nói: “Tôi ước rằng tất cả những điều ước trước đây của Từ D/ao D/ao đều sẽ không thành hiện thực.”
Bố lộ vẻ k/inh h/oàng, nhìn tôi như thể đang nhìn thấy một con quái vật.
“Đồ đi/ên! Con h/ận D/ao D/ao đến thế sao?! Nó là em gái ruột của con đấy!”
Trước sự chất vấn của hai người, tôi chẳng hề bận tâm, chọn cách ngó lơ.
Dưới sự chi phối của cơn gi/ận dữ tột độ, bố lại giơ tay lên với tôi lần nữa.
Chỉ là lần này, tôi đã né được.
Từ D/ao D/ao như để chứng minh mức độ linh nghiệm trong điều ước của tôi, lập tức thở dốc, trông có vẻ khó thở, như thể sắp ngạt thở mà ch*t đến nơi.
Cả hai người nhất thời không còn tâm trí đâu mà trách cứ tôi nữa, đi/ên cuồ/ng bế Từ D/ao D/ao lao ra ngoài.
Phòng khách lại trở về vẻ tĩnh lặng, chỉ còn lại một mình tôi.
Cũng giống như mọi khi, một gia đình ba người họ, và một tôi không chút quan trọng.
Tôi ngồi xuống dọn dẹp chiếc bánh, quay người trở về phòng.
Ở dưới đáy ngăn kéo, đ/è dưới những tấm ảnh cũ kỹ.