Tôi và em gái song sinh lớn lên trong cùng một phòng ngủ.

Mẹ bảo đợi điều kiện khá hơn, nhất định sẽ chia cho mỗi đứa một phòng.

Tôi đã đợi sáu năm.

Năm mười hai tuổi, nhà cuối cùng cũng dọn được cái kho để cải tạo thành phòng ngủ.

Mẹ bảo tôi là chị, nên nhường em gái chọn trước.

Em gái chọn căn phòng hướng Nam, tôi không ý kiến gì, dù sao phòng nhỏ cũng là không gian riêng của mình.

Tôi dọn vào, dán đầy áp phích lên tường, vui vẻ chưa đầy một tháng.

Mẹ bảo em gái muốn tập đàn tranh, phòng nhỏ cách âm tốt nên bắt tôi dọn ra ngoài, "Đợi nó tập xong đợt này rồi con hãy quay lại".

Tôi dọn đi, một lần đợi là ba năm.

Năm lớp tám, tiếng đàn tranh cuối cùng cũng ngừng, tôi cứ ngỡ mình có thể dọn về.

Mẹ lại bảo em gái cần ôn thi cấp ba, cần một không gian đ/ộc lập yên tĩnh, "Con cứ kê giường gấp ở phòng khách đi, thi xong mẹ trả lại phòng cho".

Thi cấp ba xong, tôi vừa định dọn vào thì em gái nói muốn biến phòng nhỏ thành phòng thay đồ.

Mẹ liếc nhìn tôi một cái: "Chẳng phải con sắp thi đại học rồi sao? Đỗ rồi thì ở ký túc xá, bày vẽ làm gì."

Mùa đông năm lớp mười hai, tôi co quắp trong chiếc chăn trên giường gấp ở phòng khách để học bài.

Em gái chê đèn ảnh hưởng đến việc nó nằm lướt điện thoại trong phòng.

Mẹ đi ra, không hề bảo em gái đóng cửa lại.

Bà tắt đèn phòng khách.

"Ra nhà vệ sinh mà học, bật cái đèn nhỏ là được rồi. Mai em con có hoạt động, cần ngủ sớm."

Hai giờ sáng, tôi ngồi trên nắp bồn cầu, mượn ánh sáng điện thoại làm nốt bộ đề thi thử cuối cùng.

Ngày có điểm thi đại học, mẹ đang bận chọn rèm cửa mới cho phòng thay đồ của em gái.

Tôi ngồi một mình trong nhà vệ sinh, điền cả tám nguyện vọng vào cùng một thành phố.

Cách nhà 1800 cây số.

Lúc nhỏ mẹ nói, mỗi đứa trẻ là một cánh diều, còn gia đình là sợi dây.

Nhưng chưa ai nói cho tôi biết, sợi dây của tôi, từ trước đến nay chưa từng được buộc ch/ặt.

......

Hai giờ sáng, tôi nằm trên giường gấp lướt thấy bài đăng trên trang cá nhân của mẹ.

Kèm theo chín bức ảnh của Diệp Noãn, là ảnh ghép suốt ba năm cấp ba, tấm cuối cùng là chụp chiều hôm qua, Diệp Noãn đứng trước cổng trường làm ký hiệu chữ V. Nội dung viết: "Ngày mai có điểm, dù kết quả thế nào, mẹ vẫn luôn yêu con, bảo bối Noãn Noãn của mẹ."

Bố thả tim ngay lập tức. Hai giờ ba phút sáng, ông ấy vẫn còn thức, chuyên tâm vào thả một cái tim.

Tám giờ mới có điểm. Tôi cũng là người đợi điểm vào ngày mai.

Tôi ngủ ngay sát vách em ấy.

Nhưng trong bài đăng đó không có tên tôi, không có ảnh tôi, không có lấy một chữ nào.

Đúng tám giờ, cổng tra c/ứu điểm thi mở.

Diệp Noãn hét lên trong phòng, rồi bật khóc.

Mẹ lao vào ôm nó, bố lẽo đẽo theo sau.

Tôi đứng ở phòng khách nghe thấy mẹ nói:

"Không sao không sao, 398 điểm vẫn có trường học, mẹ giúp con tìm cách."

Giọng bố trầm xuống: "Đừng khóc nữa con gái, để bố xem lại cho con."

Tôi bước đến cửa phòng em ấy. "Mẹ, con được 649 điểm."

Mẹ quay lưng về phía tôi, tay vẫn vỗ về lưng Diệp Noãn.

Không hề ngoảnh đầu lại. "Cũng được."

Bố quay đầu lại một cái, "Ừ" một tiếng, rồi lại quay đi tiếp tục vỗ vai Diệp Noãn.

Tôi đứng cách ba mét mà lên tiếng.

Giống như ngăn cách bởi một lớp thủy tinh.

Tuần đó bắt đầu điền nguyện vọng.

Trên bàn ăn bày đầy tài liệu, mẹ, bố và Diệp Noãn ngồi quây quần một bên.

Mẹ cầm bút dạ quang gạch tên các trường, bố lên mạng tìm ảnh chụp thực tế ký túc xá, Diệp Noãn cuộn mình ở giữa ăn hạt dưa, thỉnh thoảng lại chêm một câu "Căng tin trường này x/ấu quá".

Tôi ngồi đối diện bàn.

Điện thoại mở hệ thống nguyện vọng, một mình lật tìm mã trường. Thành phố cách đó 1800 cây số.

Điền xong, nhấn gửi.

Từ đầu đến cuối không một ai đi vòng sang phía tôi để nhìn vào màn hình lấy một cái.

Bố chợt ngẩng đầu lên: "Thế còn con cả? Điền xong chưa?"

Mẹ chẳng buồn ngẩng đầu: "Điểm của nó còn phải lo sao? Noãn Noãn thì khác, Noãn Noãn không có mẹ là không được."

Bố gật đầu. "Cũng đúng, Đông Đông luôn khiến người ta yên tâm."

Tôi ngồi ngay đối diện các người. Các người không nhìn thấy tôi.

Tháng tám, giấy báo trúng tuyển gửi đến.

Giấy của Diệp Noãn thì cả nhà cùng nhau bóc, mẹ chụp ảnh đăng trang cá nhân, bố cầm giấy báo chụp ảnh cùng Diệp Noãn, dưới phần bình luận họ hàng xếp hàng chúc mừng.

Giấy của tôi nằm trên tủ giày suốt ba ngày, tôi tự bóc.

Diệp Noãn đi ngang qua nhìn một cái, nói "Ồ" một tiếng rồi lê dép đi mất.

Đến rồi lại đi.

Chuyện của tôi không đáng để dừng lại quá hai giây.

Bữa tối hôm đó mẹ làm bốn món để ăn mừng Diệp Noãn trúng tuyển.

Sườn xào chua ngọt, cá vược hấp, toàn là món Diệp Noãn thích.

Mẹ bưng lên bàn cười nói "Chúc mừng Noãn Noãn! Còn muốn ăn gì mẹ làm tiếp".

Không ai nhắc đến 649 điểm của tôi.

Tôi ngồi bên bàn ăn hết cơm, dọn bát, rửa nồi, lau bếp.

Từ đầu đến cuối không một ai nói với tôi lấy một câu về chuyện đại học của tôi.

Đêm đó tôi ngồi trên giường gấp, điền tờ khai thông tin tân sinh viên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa xuân năm 21 tuổi của anh, là mùa đông vĩnh cửu của đời tôi

Chương 9
Bạn trai tôi lại lần thứ 36 trì hoãn việc đi đăng ký kết hôn vì bận làm đề tài giúp cô sư muội, lòng tôi bứt rứt không yên, tiện tay nhấn vào một bài đăng nổi bật trên diễn đàn: 【Bạn có người nào giấu kín trong lòng mà không thể có được không?】 Bình luận được ghim lên đầu, từng câu từng chữ đều chan chứa nỗi niềm tiếc nuối: 【Trong lòng tôi đã chứa một người suốt nhiều năm, đáng tiếc là gặp nhau quá muộn, lúc đó tôi đã có vị hôn thê rồi. Giờ đây cô ấy là sư muội của tôi, dù có thích đến đâu cũng chỉ đành giấu kín, lặng lẽ bảo vệ cô ấy.】 Tên người dùng của chủ bài đăng là 'Mùa xuân năm 21', còn ảnh đại diện chính là góc nghiêng quen thuộc của bạn trai tôi. Mà trạng thái của anh ấy vào tháng Ba năm 2021 chỉ vỏn vẹn một câu: Mùa xuân năm nay, đã gặp được người khiến mình tràn đầy vui sướng. Hóa ra, mùa xuân mà Lục Ngạn giấu trong cái tên người dùng để hoài niệm suốt bao năm qua, tất cả đều thuộc về một cô gái khác.
1