“Anh nói tôi không khiến anh cảm thấy mình là người quan trọng nhất.”
“Tôi... tôi thừa nhận, khoảng thời gian tổ chức hôn lễ đó tôi quả thực đã lơ là.”
“Thời Xuyên chủ động giúp đỡ, tôi thấy thuận tiện nên không nghĩ nhiều.”
“Nhưng tình cảm của tôi dành cho anh chưa bao giờ thay đổi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ấy qua mắt mèo, cô ấy đang nhìn về phía cửa, lông mày nhíu ch/ặt.
“Ba năm rồi,” cô ấy nói, “Tôi tưởng anh hiểu tôi.”
“Tôi không phải kiểu người biết nói lời hoa mỹ, nhưng anh là người tôi muốn kết hôn, là anh, không phải ai khác.”
Tôi há miệng, rồi lại ngậm lại.
“Cô về đi.”
Phía bên kia cánh cửa im lặng vài giây.
“Anh chịu nói chuyện rồi.” Giọng điệu cô ấy thả lỏng hơn một chút, “Vậy anh mở cửa đi, tôi nói chuyện trực tiếp với anh.”
“Tôi nói là cô về đi, chứ không phải bảo cô vào trong.”
“Thẩm Nam Dữ--”
“Cận Vãn Tình, cô suy nghĩ ba ngày, kết quả câu cô nghĩ ra là ‘tôi lơ là’.”
Giọng tôi truyền qua cánh cửa, không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Cô để Ôn Thời Xuyên thay tôi làm tất cả những việc chú rể đáng lẽ phải làm, cô để cậu ta quyết định hôn lễ của tôi bắt đầu lúc mấy giờ, cô dời chỗ ngồi của bố tôi đi để nhường cho cậu ta, cô ngồi cùng hàng ghế thương gia với cậu ta còn để tôi ngồi một mình ở phía sau-- những việc này gọi là lơ là sao?”
“Những việc này gọi là cô căn bản chưa bao giờ coi tôi là một nửa của hôn lễ đó.”
Ngoài cửa không còn tiếng động nữa.
Khoảng nửa phút sau, cô ấy lên tiếng, giọng khàn đi đôi chút.
“Chuyện của Thời Xuyên... tôi đã nói chuyện với cậu ấy rồi.”
“Cậu ấy nói cậu ấy không nhận ra mình đã vượt quá giới hạn, cậu ấy đã xin lỗi tôi rồi.”
Cậu ta xin lỗi cô ấy.
Không phải xin lỗi tôi.
“Vậy thì liên quan gì đến tôi?”
“Cái gì?”
“Cậu ta xin lỗi cô thì có ích gì?”
“Người bị cậu ta làm tổn thương là tôi.”
Lại là im lặng.
“Tôi bảo cậu ấy gọi điện cho anh--”
“Không cần nữa,” tôi ngắt lời cô ấy, “Cận Vãn Tình, đến tận bây giờ cô vẫn chưa hiểu.”
“Vấn đề không nằm ở việc cậu ta có xin lỗi hay không, vấn đề nằm ở cô.”
“Nằm ở chỗ cô luôn cho rằng cậu ta làm gì cũng đúng, còn tôi có ý kiến thì là nh.ạy cả.m, là làm quá, là không đại lượng.”
“Nằm ở việc trong ba năm qua, cô hết lần này đến lần khác bắt tôi phải nhường nhịn, hết lần này đến lần khác khiến tôi cảm thấy mình không xứng đáng được quan tâm.”
“Đây không phải là một câu lơ là là có thể che đậy được.”
Ngoài cửa truyền đến một tiếng động rất khẽ, như thể trán cô ấy đang tựa vào cánh cửa.
“Vậy anh muốn tôi phải làm sao?”
Giọng cô ấy nghẹn lại.
“Anh bảo tôi phải làm gì, tôi đều đồng ý.”
“Tôi không muốn cô làm gì cả.”
Tôi lùi lại một bước, cách xa cánh cửa hơn.
“Tôi muốn cô rời đi.”
Một khoảng thời gian dài không có tiếng động.
Sau đó là tiếng bước chân, chậm rãi, từng bước một rời xa.
Tiếng thang máy kêu ting một cái.
Rồi hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi trượt dọc theo cánh cửa ngồi xuống sàn, tấm lưng dán vào lớp sắt lạnh lẽo.
Không khóc.
Chỉ là tay hơi run.
“Nam Dữ, là Thời Xuyên đây.”
Cuộc gọi của Ôn Thời Xuyên đến vào ngày thứ hai sau khi Cận Vãn Tình rời đi.
Tôi nhìn màn hình do dự ba giây, rồi bắt máy.
“Cuối cùng cậu cũng chịu nghe máy của tôi.” Giọng cậu ta mang theo vẻ thăm dò thận trọng, “Vãn Tình nói cô ấy đã đến tìm cậu, cậu không chịu gặp cô ấy.”
“Ừ.”
“Nam Dữ, tôi biết cậu tức gi/ận, tôi làm quả thực không tốt.”
“Khoảng thời gian này bận chuẩn bị hôn lễ, tôi quá tập trung, đã bỏ qua cảm nhận của cậu...”
Cậu ta dừng lại, như đang sắp xếp ngôn từ.
“Nhưng cậu tin tôi đi, tôi chưa bao giờ có ý nghĩ khác với Vãn Tình.”
“Cô ấy là người của cậu, tôi rất rõ.”
Người của cậu.
Ba chữ này thốt ra từ miệng cậu ta nghe nhẹ bẫng, như một sự ban ơn-- người này là của mày, tao không đụng vào, mày nên biết ơn đi.
“Thời Xuyên, cậu có tận hưởng không?”
“Cái gì?”
“Trong nhóm chat hôn lễ ngày nào cũng nhắn với cô ấy mấy chục tin, thay cô ấy quyết định mọi việc, lúc tổng duyệt thì đứng cạnh linh mục, ai cũng tưởng cậu mới là chú rể-- cậu có tận hưởng cảm giác đó không?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó cậu ta cười một tiếng, rất khẽ, rất ngắn.
“Nam Dữ, cậu nghĩ nhiều rồi.”
Lại là câu nói này.
Cậu nghĩ nhiều rồi, cậu quá nh.ạy cả.m rồi, cậu làm quá lên rồi.
Ai cũng đang nói với tôi rằng cảm nhận của tôi là sai.
“Có lẽ vậy,” tôi nói, “Nhưng tôi không muốn kiểm chứng xem rốt cuộc là ai nghĩ nhiều nữa.”
“Ý cậu là sao?”
“Ý là chuyện của cậu và Cận Vãn Tình sau này, không còn liên quan đến tôi nữa.”
“Nam Dữ!”
“Cậu nghe tôi nói--”
“Thời Xuyên,” tôi bình thản ngắt lời cậu ta, “Chúng ta quen biết tám năm, cậu là người anh em tốt nhất của tôi.”
“Nhưng anh em tốt sẽ không thay thế vị trí của tôi trong hôn lễ của chính tôi, rồi bảo tôi là do tôi nghĩ nhiều.”
“Tình anh em này, đến đây là kết thúc.”
Tôi nghe thấy tiếng cậu ta hít một hơi thật sâu.