“Bốn mươi triệu n/ợ ở Vân Cảnh Thành, tốt nhất anh hãy nghĩ cách trả cho sạch, bằng không thì cứ chờ mà ngồi tù mọt gông đi.”
Tôi bảo vệ sĩ kéo Bùi Vũ Xuyên đi, đưa thẳng đến chỗ quản lý Vân Cảnh Thành.
Sau khi xử lý xong Bùi Vũ Xuyên, tôi nhìn Bùi Cảnh Hồng đang ngồi bệt xuống ghế sô pha, trong phút chốc trông ông ta già đi mười tuổi, tôi lạnh lùng lên tiếng:
“Cho ông hai lựa chọn.”
“Một, cầm lấy số bất động sản ít ỏi còn lại của ông, rời khỏi Hải Thành, vĩnh viễn đừng quay lại, cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
“Hai, tôi báo cảnh sát, tố cáo ông cấu kết với người khác chiếm đoạt tài sản công ty, số tiền cực lớn, đủ để ông ngồi trong đó hơn mười năm.”
Bùi Cảnh Hồng nhìn tôi đầy khó tin, dường như không ngờ rằng tôi lại tuyệt tình đến thế.
“Chi Chi, ta là bố con mà!”
Tôi c/ắt ngang lời ông ta một cách đanh thép:
“Từ khoảnh khắc ông mặc nhiên cho Bùi Vũ Xuyên dùng thẻ phụ của con, từ lúc ông chọn cách đứng ngoài xem, thậm chí dung túng cho hắn khi hắn s/ỉ nh/ục con, thì ông đã không còn là bố con nữa rồi.”
Cuối cùng, ông ta chán nản chọn con đường thứ nhất.
Thẩm Ngôn Thanh sắp xếp người đưa Bùi Cảnh Hồng đi.
Nhìn bóng lưng c/òng xuống, bước chân lảo đảo rời đi của ông ta, trong lòng tôi không biết là vị gì.
H/ận không?
Đương nhiên là h/ận.
Nhưng ngoài h/ận ra, dường như còn có một chút cảm giác trống rỗng mơ hồ.
Thẩm Ngôn Thanh khẽ hỏi tôi:
“Cần tôi giúp em xử lý hậu quả không?”
Tôi lắc đầu: “Không cần, tự tôi làm được.”
Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:
“Chi Chi, em không cần phải gồng gánh mọi thứ một mình. Ít nhất... hãy cho tôi một cơ hội được ở bên cạnh em.”
Tôi nhìn hình bóng mình phản chiếu rõ nét trong đôi mắt cậu ấy, cùng với tình cảm đã được giấu kín từ lâu, lòng tôi khẽ d/ao động.
Có lẽ, được tái sinh một lần, ngoài việc b/áo th/ù, tôi cũng nên thử nắm bắt lấy một vài điều khác.
Sau khi Bùi Vũ Xuyên bị ném trả về Vân Cảnh Thành, hắn quả nhiên bắt đầu giở trò.
Không lấy đâu ra bốn mươi triệu, hắn bắt đầu như chó cùng rứt giậu, đi tìm từng đứa bạn học đã m/ua sắm đi/ên cuồ/ng ở trung tâm thương mại lúc trước để đòi tiền.
“Trả đồ lại đi, trả tiền cho tao! Đó đều là tiền của tao!”
“Dựa vào đâu mà bắt bọn tao trả? Đồ là mày tự nguyện m/ua cho bọn tao mà! Lúc đó chẳng phải mày ra vẻ lắm sao?”
“Đúng thế! Bùi Vũ Xuyên, mày không có tiền thì ra vẻ đại gia làm cái gì? Giờ thì hại ch*t bọn tao rồi!”
“Tao là sinh viên nghèo, lấy đâu ra tiền mà trả cho mày?”
Quả báo đến nhanh như một cơn gió.
Những nam sinh kiếp trước cùng hắn s/ỉ nh/ục tôi, đặc biệt là tên lớp trưởng đã ra tay trói tôi, lần này lấy nhiều đồ nhất, tổng cộng lên đến hàng chục triệu.
Nhưng vì tôi đã có sự dặn dò đặc biệt về những kẻ này, nên chúng căn bản không trả lại được, cũng không có tiền đền bù.
Sự phẫn nộ và sợ hãi khiến chúng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Bùi Vũ Xuyên.
Trong một đêm gió lạnh, chúng chặn Bùi Vũ Xuyên trong một con hẻm nhỏ.
“Mẹ kiếp, Bùi Vũ Xuyên, đồ khốn nạn, mày hại ch*t tao rồi!”
“Hơn một triệu đấy! Cả nhà tao b/án xới lên cũng không trả nổi!”
“đá/nh ch*t nó đi! Nếu không phải nó ra vẻ, làm sao chúng ta đắc tội với Hạ Chi Chi!”
Những nắm đ/ấm và cú đ/á rơi xuống Bùi Vũ Xuyên như mưa, hắn bị đá/nh đến sưng vù mặt mũi, kêu la thảm thiết.
Đám người đó vừa đá/nh vừa ch/ửi, trả lại nguyên vẹn sự b/ạo l/ực mà hắn đã gây ra cho tôi ở kiếp trước.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Những tờ hóa đơn đòi n/ợ của Vân Cảnh Thành, thư luật sư của bộ phận pháp lý tập đoàn Hạ thị, bay đến tay Bùi Vũ Xuyên và những đứa bạn học tham gia s/ỉ nh/ục, m/ua sắm hàng hóa giá trị lớn như những bông tuyết.
Bùi Vũ Xuyên bị đại học đuổi học, phải trốn chui trốn lủi.
Còn những đứa bạn học kia, nhà nào có chút điều kiện thì tán gia bại sản mới trả được n/ợ.
Kẻ nào không trả nổi thì trực tiếp bị tống vào trại tạm giam, chờ sự phán xét của pháp luật.
Nhưng tôi không ngờ, Bùi Vũ Xuyên trong đường cùng lại nghĩ ra một chiêu phản kích tuyệt vọng.
Với khuôn mặt bị đá/nh đến bầm tím đủ màu, hắn mở livestream, khóc lóc sướt mướt trước ống kính.
“Chào mọi người, tôi là Bùi Vũ Xuyên... Ở đây, tôi muốn thực danh tố cáo Bùi Cảnh Hồng, bố của chủ tịch tập đoàn Hạ thị Hạ Chi Chi!”
“Ông ta lợi dụng quyền thế, ép buộc tôi phải giữ mối qu/an h/ệ bất chính với ông ta...”
“Tôi không tuân theo, ông ta liền trả th/ù, sai con gái ông ta là Hạ Chi Chi h/ãm h/ại tôi, khiến tôi thân bại danh liệt, gánh một khoản n/ợ khổng lồ...”
“Tôi giờ bị ông ta hại đến mức vô gia cư, ngày ngày bị người ta truy sát... Xin mọi người hãy giúp tôi, cho tôi một con đường sống!”
Nội dung gi/ật gân, liên quan đến bí mật của giới hào môn bậc nhất này lập tức đ/ốt ch/áy toàn bộ mạng xã hội.
Nền tảng livestream trực tiếp đưa hắn lên trang chủ đề xuất, số lượng người xem tăng vọt theo cấp số nhân.
“Vãi thật! Phốt chấn động!”
“Giới hào môn lo/ạn đến thế sao? Lão già chơi trai trẻ?”
“Thảo nào tập đoàn Bùi thị đổi tên khẩn cấp, hóa ra là chuyện đã bại lộ!”
“Hạ Chi Chi nhìn xinh đẹp thế mà lòng dạ đ/ộc á/c vậy sao?”