“Để con bé thi đại học, hai vợ chồng tôi đã nghỉ việc ở nhà chăm sóc nó ba năm nay, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, vậy mà nó lại làm ra chuyện thế này!”
Hàng xóm cũng thở dài liên tục, thay bố mẹ chỉ trích tôi.
“Đúng vậy, hai vợ chồng ông Tống đối xử với con gái tốt hết chỗ nói, ngày nào cũng đổi món nấu nướng mang đến, đưa đón tận nơi, chưa ngày nào gián đoạn.”
“Đứa trẻ này đúng là hết th/uốc chữa, tiếc cho cái danh thủ khoa này quá...”
“Rốt cuộc mọi người bị sao vậy hả?!”
Giọng tôi cao vút lên, sốt sắng đến mức muốn quỳ xuống.
Tôi nhìn vẻ mặt c/ăm th/ù cái á/c của mọi người.
Thế nào cũng không hiểu nổi mình rốt cuộc đã làm sai điều gì.
Tôi muốn giải thích, nhưng chẳng có ai nghe.
Nhớ lại cảnh tượng thảm hại của mình ở kiếp trước.
Sống mũi cay xè.
Rõ ràng tôi có nhà, có bạn bè, nhưng lại cảm thấy mình như một đứa trẻ mồ côi.
Phóng viên nhìn tôi đầy gh/ê t/ởm rồi lại nhìn sang bố mẹ, dường như đã nảy sinh chút đồng cảm và e ngại.
“Ông Tống, bà Tống, tôi rất thông cảm với hai người, đứa trẻ không biết hối cải thế này, dù có đỗ đạt cũng chỉ là mối họa cho xã hội.”
Phóng viên thu micro và máy quay lại, lùi về phía sau một bước.
“Cuộc phỏng vấn này, hủy bỏ thôi, tôi sẽ báo cáo lại đúng sự thật!”
M/áu trong người tôi như đông cứng lại trong tích tắc, tôi đi/ên cuồ/ng giải thích:
“Không! Các người đừng đi!”
“C/ầu x/in các người c/ứu tôi với!”
Tôi tuyệt vọng vươn tay định níu lấy phóng viên, nhưng bị bố tôi túm ch/ặt lấy cổ tay.
“Còn không mau cút về nhà!”
Bố tôi quay người cúi đầu xin lỗi hàng xóm và phóng viên thêm lần nữa.
Trong ánh mắt kh/inh bỉ của những người xung quanh, tôi bị họ cưỡng ép kéo lê về nhà.
Cho dù tôi có vùng vẫy thế nào cũng vô ích.
Cửa đóng lại, chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Mẹ tôi chậm rãi đứng thẳng người, bước từng bước về phía tôi.
Bố tôi cũng đi về phía tôi, quay người rút thắt lưng ra.
“Hôm nay tao phải đá/nh cho mày tỉnh ra, đồ vo/ng ơn bội nghĩa!”
Ông lao tới, tôi không né tránh.
Thắt lưng quất mạnh vào người tôi,
Cơn đ/au rát bỏng lan từ sống lưng đến khắp tứ chi.
Mẹ tôi đứng bên cạnh cười lạnh, tờ giấy báo nhập học bị ném xuống đất!
“Đồ tiện nhân! Còn mặt mũi giấu thứ này à!”
Tôi cuộn tròn trên sàn, bảo vệ đầu, không hé răng nửa lời.
Cơn đ/au khiến tôi càng thêm tỉnh táo.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tôi bị đá/nh đến mức toàn thân mềm nhũn.
Bố tôi thở hồng hộc, nhìn tôi.
“Biết sai chưa!”
Tôi ngẩng đầu lên, mỉm cười với ông.
Mẹ chộp lấy chiếc bình hoa bên cạnh đ/ập thẳng vào đỉnh đầu tôi.
“Mày cầm thứ này mà còn mặt mũi cười à?”
M/áu từ đỉnh đầu tôi chảy xuống chậm rãi.
Bố tôi dường như vẫn thấy chưa hả gi/ận.
Ông túm lấy tóc tôi kéo đi, hướng về phía tầng hầm.
Cơn đ/au buốt nhói liên tục truyền đến từ đỉnh đầu.
“Tao thấy mày chưa thấy qu/an t/ài chưa đổ lệ mà! Cứ ở trong đó mà phản tỉnh đi! Khi nào nghĩ thông suốt rồi thì hẵng ra ngoài!”
“Cái thứ bẩn thỉu này cũng cho mày luôn! Làm bẩn tay tao!”
Vừa nói, ông vừa ném tờ giấy báo lên người tôi.
Tôi nằm trên sàn, toàn thân đ/au đớn tột cùng, nhưng lại bình tĩnh một cách kỳ lạ.
Trong bóng tối, tôi lần mò theo bức tường, chậm rãi đứng dậy.
Tôi nén đ/au, cầm tờ giấy báo lên, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu.
Tim tôi đ/ập hẫng một nhịp, luồng hơi lạnh tức thì dâng lên.
Hóa ra... là như vậy.
Hoa văn trên logo của trường Thanh Hoa - Bắc Đại vốn phức tạp và trang trọng, nhưng bên dưới sự trang trọng đó,
vị trí góc dưới bên phải có một họa tiết chìm cực kỳ nhỏ, gần như hòa làm một với nền.
Đó là một con mắt bị ba chiếc gai nhọn đ/âm xuyên qua.
Ký hiệu này, tôi đã từng thấy.
Trong một cuốn sách cấm tôi đọc hồi cấp hai, kể về sự kiện Thiên Hỏa chấn động cả nước hai mươi năm trước.
Một tổ chức mang tên “Con Mắt Tai Ương”.
Chúng phóng hỏa tại một buổi tế lễ lớn, gây ra thảm kịch khiến gần ngàn người thiệt mạng.
Và con mắt bị gai đ/âm xuyên qua này chính là huy hiệu của chúng.
Sách viết rằng bất cứ ai dính dáng đến huy hiệu này đều bị coi là nguồn gốc của điềm gở và tai ương.
Người người đều muốn trừ khử.
Bố mẹ, Kỳ Kỳ, hàng xóm, phóng viên... phản ứng của tất cả họ, giờ đây đều đã có câu trả lời.
Họ không phải gh/ét tôi đỗ vào Thanh Hoa - Bắc Đại.
Họ coi tôi là tàn dư của tổ chức đó.
Nhưng tại sao?
Tại sao huy hiệu của tổ chức đó lại xuất hiện trên giấy báo nhập học của tôi?
Là ai, muốn dùng cách này để h/ủy ho/ại tôi?
Tôi tựa vào bức tường lạnh lẽo, vết thương trên đầu vẫn đang rỉ m/áu, nỗi đ/au thể x/ác chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo trong lòng.
Kiếp này, tôi không thể tiếp tục ngồi chờ ch*t.
Tôi tìm thấy một ô cửa thông gió rất nhỏ ở trên cao.
Tôi bê vài chiếc thùng cũ chồng lên nhau, r/un r/ẩy đứng dậy.
Tôi dùng hết sức bình sinh, bò ra ngoài.
Bên ngoài là rạng sáng, trời vẫn chưa sáng hẳn.
Chẳng màng đến nỗi đ/au, tôi biến mất trong màn đêm.
Trong đầu tôi hiện lên một bóng hình.
Giáo sư già đức cao vọng trọng trong thành phố của chúng tôi, Chu Hoài An.