Kể từ đêm đó, Đỗ Hiên Hoài đã vài ngày không về nhà họ Đỗ. Hứa Sơ Hà lấy làm nhàn nhã, nhưng có người lại không nghĩ như vậy.
Nhẫn nhịn vài ngày, Đỗ Trạch Tùng cuối cùng không kìm được mà hỏi cô trong bữa sáng: "Sơ Hà, đêm hôm đó, cháu và Hiên Hoài cãi nhau chuyện gì trong phòng vậy?" Phòng ở nhà họ Đỗ cách âm rất tốt, nhưng đêm đó hai người cãi nhau to đến mức ngay cả ông ở phòng đối diện cũng loáng thoáng nghe thấy.
Uống một ngụm sữa đậu nành, ăn xong một chiếc bánh bao nhỏ, Hứa Sơ Hà mới ngẩng đầu trả lời: "Hôm đó anh ta vừa về, thấy cháu ngủ trên giường liền khó chịu kéo cháu xuống, thế là bọn cháu cãi nhau." Nói đến đây, cô liếc nhìn Đỗ Trạch Tùng đang ngồi đối diện: "Là ông ngoại nói chúng ta phải nằm chung giường, làm một đôi vợ chồng bình thường, anh ta lại đuổi cháu xuống giường, không cho cháu ngủ, bắt cháu ngủ dưới đất hoặc sofa, cho nên..." Cô dừng lại.
"Cho nên thế nào?" Đỗ Trạch Tùng hỏi tiếp.
"Không thể trách cháu động thủ đá/nh anh ta được." Cô xoa mũi, thành thật kể lại chuyện mình đã đá/nh gã bỏ chạy đêm đó.
Nghe vậy, Đỗ Trạch Tùng thoáng kinh ngạc: "Cháu động thủ đá/nh Hiên Hoài sao?"
"Là anh ta cứ kéo cháu xuống giường không cho cháu ngủ, cháu nhẫn nhịn không nổi mới động thủ. Nếu ông ngoại thấy cháu làm sai, cháu không ngại rời khỏi nhà họ Đỗ ngay bây giờ đâu." Gọi ông ngoại vài ngày, cô đã rất quen miệng, hơn nữa sau vài ngày chung sống, cô không còn giữ thái độ kính sợ với Đỗ Trạch Tùng như ban đầu mà coi ông như người lớn trong nhà để đối đãi.
Cô tự thấy mấy ngày nay mình rất nghiêm túc thực hiện nghĩa vụ chung sống, mỗi ngày tan làm ở Hợp Duyệt đều về nhà họ Đỗ. Là Đỗ Hiên Hoài tự mình đêm không về nhà, ngày nào cũng không thấy bóng dáng, không thể trách cô không tuân thủ yêu cầu ban đầu của ông.
Theo bản năng xoa xoa thái dương, trên mặt Đỗ Trạch Tùng không hề có vẻ trách móc, ông nhẹ nhàng nói: "Ta biết cháu không phải cô gái ngang ngược vô lý, động thủ chắc chắn là có lý do của cháu." Nói đoạn, ông thở dài: "Là ta chiều hư Hiên Hoài, khiến nó quen thói muốn làm gì thì làm."
Nghe trong lời ông hoàn toàn không có ý trách tội, Hứa Sơ Hà ngược lại không biết nói gì, suy nghĩ một chút rồi đáp: "Đêm đó tuy lỗi của anh ta nhiều hơn, nhưng cháu cũng có chút không đúng. Cháu nên kiên nhẫn và dịu dàng hơn để nói chuyện với anh ta." Đêm tân hôn đầu tiên mà cô đã đá/nh gã bỏ chạy, dường như hơi khó coi.
"Chuyện này không trách cháu, nó không nên bắt một cô gái như cháu phải ngủ dưới đất." Đỗ Trạch Tùng tiếp lời với vẻ buồn bã: "Hai ngày nữa là sinh nhật bảy mươi lăm tuổi của ta, ta đã mấy ngày không gặp thằng bé Hiên Hoài rồi. Thực sự hy vọng ngày đó nó có thể về đón sinh nhật cùng ta. Ta cũng đã già rồi, qua sinh nhật năm nay không biết còn năm sau nữa không, có lẽ đây là sinh nhật cuối cùng trong đời ta..."
Hứa Sơ Hà lên tiếng ngắt lời sự tự thương hại của ông: "Phỉ phỉ phỉ, ông ngoại sẽ còn nhiều cái sinh nhật nữa, đừng có nói bậy."
Đỗ Trạch Tùng nhìn cô đầy cảm kích, chậm rãi nói: "Cơ thể mình ta tự biết, thể lực năm sau lại kém hơn năm trước, đó cũng là lý do ta lui khỏi công ty vài năm trước. Cái thân già này dù có sống thêm cũng chẳng còn mấy ngày, chỉ hy vọng đến sinh nhật có người thân bên cạnh."
Sự cô đơn trong giọng nói của ông khiến cô không đành lòng: "Nếu ông ngoại nhớ Đỗ Hiên Hoài như vậy, sao không gọi điện bảo anh ta về?" Đỗ Hiên Hoài chắc không đến mức từ chối tâm nguyện nhỏ nhoi này của ông chứ?
"Chú Lý đã gọi điện cho nó rồi, nói hôm đó nó có việc không dứt ra được." Thở dài một tiếng, Đỗ Trạch Tùng tự an ủi: "Thôi bỏ đi, ít nhất năm nay còn có cháu đón sinh nhật cùng ông lão này." Cuối cùng, nghĩ ra điều gì đó, ông hỏi: "À phải rồi, Sơ Hà, hôm đó cháu không sao chứ?"
"Cháu không sao." Không đành lòng nhìn ông lão thất vọng, Hứa Sơ Hà buột miệng: "Hôm đó cháu sẽ nghĩ cách tìm Đỗ Hiên Hoài về đón sinh nhật cùng ông ngoại."
"Thật sao? Cháu có cách gọi Hiên Hoài về sao?"
Thấy sau khi nghe lời cô, sắc mặt Đỗ Trạch Tùng bừng sáng, Hứa Sơ Hà không chút do dự vỗ ngựk đảm bảo: "Cháu đích thân ra tay thì còn vấn đề gì nữa, ông ngoại cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ đưa anh ta về."
Điện thoại lại bị ngắt, Hứa Sơ Hà gi/ận dữ vơ lấy áo khoác, bước ra khỏi văn phòng nhỏ, để lại một câu cho bạn thân: "Tĩnh Vân, tớ có việc, đi trước đây."
"Không vấn đề gì." Thấy cô đầy vẻ gi/ận dữ, Kiều Tĩnh Vân vội hỏi: "Sao thế, ai chọc gi/ận cậu à?"
Cô tức tối đáp: "Còn ai vào đây ngoài cái tên khốn đó, lại còn dám cúp điện thoại của tớ, đây đã là lần thứ mười hai trong hai ngày nay rồi."
Kiều Tĩnh Vân nhớ lại chuyện sinh nhật Đỗ Trạch Tùng mà cô từng kể, vội hỏi: "Vậy cậu định làm thế nào?"
"Đến công ty anh ta bắt người, dù có phải kéo thì tớ cũng phải kéo anh ta về nhà." Mặc áo khoác, cầm túi xách, để lại câu nói đó, Hứa Sơ Hà sải bước đi ra.
Cô đã hứa với ông ngoại hôm nay sẽ đưa gã đó về, thì nhất định sẽ làm được.