“Tôi đâu có nói là không đẩy anh ra ngoài, anh đang gi/ận cái gì chứ? Anh chỉ cần thay đổi giọng điệu một chút là được mà.” Thật không ngờ anh lại vì chút chuyện nhỏ này mà gi/ận dỗi với cô, cái tính khí này của anh cũng chẳng khá hơn cô là bao.
“Tôi không biết.”
“Không biết thì có thể học. Lần sau khi nói chuyện với người khác, anh hãy tỏ thái độ hòa nhã hơn, khi nhờ người khác giúp đỡ thì phải khách sáo một chút, đừng có cái giọng ra lệnh như thể ai cũng phải nghe theo anh vậy.” Thấy anh cúi đầu, không biết có nghe lọt tai lời nào không, cô bèn chọc nhẹ vào trán anh: “Tôi nói anh có nghe thấy không đấy?”
“Cô nói to thế, tôi đâu có bị đi/ếc.” Anh ngẩng đầu lườm cô.
“Vậy làm lại lần nữa đi.”
“Làm lại cái gì?”
“Chẳng phải anh muốn tôi đẩy anh ra ngoài sao? Nói lại lần nữa đi, lần này giọng điệu phải khách sáo một chút. Anh có thể nói thế này: ‘Cô Hứa, tôi muốn ra ngoài đi dạo một chút, có thể phiền cô đẩy tôi ra ngoài được không?’” Cô làm mẫu cho anh xem.
“Tôi không thèm.” Anh dứt khoát từ chối.
Cô bất mãn càu nhàu: “Này, anh đúng là thái độ rất tệ. Tôi cho anh cơ hội để học mà anh còn không chịu.”
“Cô tưởng cô là ai mà bảo tôi làm gì tôi cũng phải làm theo à?” Muốn anh nói ra những lời đó là chuyện không bao giờ có.
“Anh đúng là đồ gỗ mục không thể chạm trổ, hết th/uốc chữa rồi.”
“Nếu tôi là gỗ mục thì cô cũng chẳng tốt đẹp gì hơn đâu. À, hay là thế này, nếu cô có thể bỏ được cái thói quen động tay động chân đá/nh người, tôi sẽ thay đổi thái độ, thế nào?” Anh thách thức.
Cô là đang vì tốt cho anh, vậy mà anh còn dám ra điều kiện với cô. Hứa Sơ Hà tức gi/ận hừ một tiếng: “Tùy anh, muốn thay đổi thái độ hay không là việc của anh. Anh muốn tiếp tục làm đứa cháu bất hiếu đáng gh/ét thì cứ việc, tôi lười quản anh rồi.”
“Cô còn dám nói tôi thái độ không tốt, cô tự nhìn lại mình xem có tốt hơn không?” Sự kiên nhẫn kém, tính khí x/ấu xa như vậy mà anh còn chưa chê, cô lại dám chê anh như thể anh là cái gì gh/ê g/ớm lắm vậy.
“Đó là đối với anh tôi mới thế thôi, bình thường thái độ của tôi với người khác tốt lắm, nhất là đối với người lớn tuổi thì tuyệt đối không bao giờ to tiếng.”
Anh tỏ vẻ nghi ngờ: “Thế à? Tôi thấy cô đối xử với em trai mình cũng chẳng tốt đẹp gì mấy.”
“Sơ Nhật khác với người khác, nó là em trai tôi, nó nói sai làm sai thì đương nhiên tôi phải quản.”
“Thế cô quản...”
Đỗ Hiên Hoài chưa nói dứt câu thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Tiếp đó, y tá riêng dẫn hai người đàn ông, một cao một thấp bước vào.
“Anh Đỗ, hai người này nói là nhân viên công ty anh, đến để báo cáo công việc.”
“Chào Giám đốc điều hành.” Hai người đàn ông vừa thấy anh liền cung kính nói.
“Ừm.” Anh khẽ gật đầu, đây là hai người hôm qua anh đã gọi sáng nay đến báo cáo về chuyện của Quang Lực. Sau đó, anh nhìn y tá riêng: “Cô ra ngoài trước đi, tôi có việc cần nói với họ.”
“Vâng.” Y tá riêng gật đầu đi ra khỏi phòng.
“Hứa Sơ Hà, đỡ tôi sang bên kia ngồi.” Đỗ Hiên Hoài ra lệnh.
Lườm anh một cái, nhưng vì có nhân viên ở đây nên cô không muốn làm anh mất mặt. Hứa Sơ Hà lặng lẽ bước tới đỡ anh xuống giường, di chuyển sang khu vực ghế sofa tiếp khách.
“Quản lý Trần, Trợ lý Hoàng, bắt đầu đi.” Sau khi ngồi ổn định, anh nhìn hai người.
“Vâng.” Quản lý Trần có thân hình hơi thấp b/éo lấy từ trong cặp tài liệu ra một tệp hồ sơ đưa cho anh: “Giám đốc điều hành, đây là dữ liệu tài chính chi tiết của Quang Lực. Khoản lỗ và n/ợ phải trả của Quang Lực vượt quá nhiều so với dự tính ban đầu của chúng ta.”
Đỗ Hiên Hoài cẩn thận xem xét báo cáo tài chính, sau khi đọc xong, sắc mặt anh có chút khó coi. Anh nhìn sang người đàn ông còn lại: “Trợ lý Hoàng, kế hoạch c/ắt giảm nhân sự của Quang Lực tôi yêu cầu anh soạn thảo đến đâu rồi?”
“Kế hoạch tôi đã soạn xong, ở đây ạ.” Trợ lý Hoàng đưa tệp tài liệu trên tay cho anh: “Nhân sự dư thừa của họ quá nhiều. Về nguyên tắc, toàn bộ cấp quản lý cao cấp sẽ bị thay thế, nhân viên sẽ c/ắt giảm một phần ba. Hai phần ba còn lại sẽ được đá/nh giá trong ba tháng, sau ba tháng sẽ tiến hành điều chỉnh nhân sự một lần nữa để loại bỏ những nhân viên có hiệu suất kém.”
Sau khi dành thời gian đọc xong kế hoạch chỉnh đốn nhân sự, Đỗ Hiên Hoài đưa ra chỉ thị: “Hãy cử nhân viên của Thiên Hà sang đá/nh giá nhân sự. Mỗi dây chuyền sản xuất phải biên chế một nhân viên của Thiên Hà vào, bí mật ghi chép lại hiệu suất làm việc của từng người, lập thành báo cáo rồi chuyển cho Quản lý Liêu để làm căn cứ c/ắt giảm nhân sự sau này. Ngoài ra, mỗi nhân viên của Quang Lực trước mắt sẽ bị giảm lương 20%, sau khi qua đá/nh giá mới điều chỉnh lại.”
“Vâng.” Trợ lý Hoàng ghi chép lại lời anh.
Đỗ Hiên Hoài nhìn quản lý Trần rồi dặn dò tiếp: “Hai ngày nữa tôi sẽ tổ chức một cuộc họp tài chính, các anh hãy soạn thảo một kế hoạch để xem sẽ xử lý vấn đề tài chính của Quang Lực như thế nào.”
“Vâng.”
Sau khi hai người rời đi, Hứa Sơ Hà nãy giờ vẫn im lặng mới tò mò lên tiếng: “Này, tôi nhớ lúc đó anh chính là vì muốn sáp nhập công ty này nên mới cưới tôi đúng không?”
“Ừm.” Đỗ Hiên Hoài đang cúi đầu xem báo cáo tài chính hừ một tiếng.