Chàng không muốn phải đối mặt một mình với Lý Trọng Sơn đang trong cơn thịnh nộ. Vì thế chàng không giãy giụa, cũng chẳng muốn phí sức vô ích. Chàng chỉ thả lỏng người, điều chỉnh tư thế để nằm trên vai Lý Trọng Sơn cho thoải mái hơn, tránh đ/è lên bụng hắn hay chạm vào chân bị thương của mình.
Cho đến khi Lý Trọng Sơn dừng bước, vòng tay qua eo rồi không chút nương tay ném chàng về phía trước.
Bức màn đỏ thắm trước mắt tung bay rồi hạ xuống, Giang Thệ Thủy lảo đảo, sau đó ngã vào một cái bẫy êm ái.
Chăn ấm gối mềm, đệm gấm chồng chất. Giang Thệ Thủy ngã ngồi giữa đống chăn gối đó, hai tay quờ quạng, trượt trên lớp nệm quá mềm mại, cố gắng ngồi dậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Trọng Sơn co một chân lên giường, áp sát người tới.
Giang Thệ Thủy còn chưa kịp ngồi dậy, trước mặt đã đ/ập sầm vào lồng ngựk cơ bắp căng cứng của Lý Trọng Sơn. Thân hình quá đỗi cao lớn vạm vỡ của người đàn ông đổ ập xuống chàng như sóng thần, như núi lở.
Giang Thệ Thủy khựng lại một chút, cuối cùng nhích người lùi lại phía sau. Chàng im lặng, rũ mắt, quay mặt đi chỗ khác.
Cũng lại là chưa kịp làm gì, cằm đã bị Lý Trọng Sơn bóp ch/ặt.
Lý Trọng Sơn dùng sức, xoay mặt chàng lại.
Lý Trọng Sơn quanh năm luyện võ, ngay cả đầu ngón tay cũng chai sần. Bàn tay phải của hắn lúc nãy vì bóp nát chén trà nên đã bị mảnh sứ c/ắt trúng. Lại thêm việc bận đá/nh người, bận bắt Giang Thệ Thủy, cử động quá mạnh khiến khí huyết cuộn trào.
M/áu tươi ròng ròng, đến giờ vẫn chưa cầm được. Trong lòng bàn tay hắn, m/áu tươi đỏ thẫm đọng lại theo đường chỉ tay. Lúc thì khô lại, lúc thì dính nhơm nhớp. Hoặc là chảy xuống, từng giọt, từng giọt rơi trên vạt áo Giang Thệ Thủy.
Lách tách... lách tách...
Lý Trọng Sơn cứ thế lặng lẽ nhìn Giang Thệ Thủy, không nói một lời, bên trong dường như đang ấp ủ một cơn bão lớn hơn.
Giang Thệ Thủy không còn đường trốn, đành nhìn thẳng vào mắt hắn.
Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Muốn nói gì?
Giang Thệ Thủy thà rằng Lý Trọng Sơn nổi gi/ận, sai người ném chàng vào nhà củi, nh/ốt cùng với Lý Trọng Sơn mười tám tuổi, còn hơn là phải nhìn nhau trên giường với Lý Trọng Sơn hai mươi bốn tuổi.
Chàng làm ầm ĩ một trận với hai tên Lý Trọng Sơn kia cũng là vì mục đích này. Chàng biết, sau khi quay về, Lý Trọng Sơn chắc chắn sẽ trừng ph/ạt mình. Hình ph/ạt của Lý Trọng Sơn chẳng ngoài mấy chuyện trên giường. Chàng không muốn, nên phải chọc gi/ận hắn.
Thế nhưng lần này, Lý Trọng Sơn chỉ bóp cằm chàng. Không lao tới hôn môi, cũng không kéo đai lưng hay x/é toạc áo quần chàng.
Trong phút chốc, Giang Thệ Thủy thậm chí không phân biệt được rốt cuộc hắn có đang tức gi/ận hay không.
Một khoảng lặng ch*t chóc, không biết đã trôi qua bao lâu, Lý Trọng Sơn mới lên tiếng.
“Giang Thệ Thủy...”
Giọng hắn khàn đặc, âm thanh trầm đến mức thái quá. Lý Trọng Sơn ngậm miệng, yết hầu chuyển động lên xuống. Phải mất một lúc lâu sau, hắn mới nói tiếp:
“Hai người đó...” hắn hỏi, “là ai?”
Giang Thệ Thủy nhìn hắn, đáp: “Là ngươi.”
Lý Trọng Sơn không thể chấp nhận, cũng không muốn chấp nhận. Hắn không cam tâm, hỏi tiếp:
“Là dịch dung?”
Giang Thệ Thủy lắc đầu: “Không phải.”
“Là yêu thuật?”
“Không phải.”
“Là... huynh đệ thất lạc nhiều năm của ta?”
“Cũng không phải.”
Mỗi lần Lý Trọng Sơn đưa ra một giả thuyết, lại bị Giang Thệ Thủy lắc đầu bác bỏ. Đến cuối cùng, Lý Trọng Sơn cũng không nói nên lời.
Giọng hắn nghẹn đắng, hỏi câu cuối cùng: “Làm sao ngươi... gặp được họ?”
“Lượm được trên núi.”
Giang Thệ Thủy cong mắt, mỉm cười nhìn hắn.
“Hôm đó ta rời thuyền, bơi vào bờ, rồi vào rừng.”
“Ta sợ ngươi đuổi theo, bắt ta về.”
“Nên ta cứ chạy, cứ chạy mãi.”
“Đêm đó trăng tròn lắm, ta chạy mệt rồi, liền ngồi dưới gốc cây, cầu nguyện dưới trăng.”
Giang Thệ Thủy vừa nói vừa chắp tay lại, ngước đầu lên, như đang tái hiện lại cảnh tượng lúc đó.
“Ta nói--”
“Nguyệt Cung nương nương ơi, Lý Trọng Sơn đối với ta tệ lắm, tệ vô cùng, chẳng tốt chút nào.”
“Người có thể giúp ta...”
Chàng cười rạng rỡ, linh hoạt như mèo, xảo quyệt như hồ ly.
Lời nói thốt ra, ánh mắt nhìn Lý Trọng Sơn lại như những chiếc đinh cắm thẳng vào trái tim sắt đ/á của hắn.
“Đổi một Lý Trọng Sơn khác.”
Trong nháy mắt, mắt Lý Trọng Sơn đỏ ngầu, thân hình r/un r/ẩy, gần như khuỵu xuống. Hắn vô thức siết ch/ặt nắm đ/ấm, đụng vào vết thương, m/áu trong lòng bàn tay chảy càng nhanh càng gấp.
Giọng nói dịu dàng nhẹ nhàng của Giang Thệ Thủy vẫn văng vẳng bên tai hắn, lúc xa lúc gần, lúc cao lúc thấp, hư ảo bất định.
“May nhờ Nguyệt Cung nương nương rủ lòng thương, người đã ban cho ta tận hai Lý Trọng Sơn đấy.”