Giang Thệ Thủy không muốn làm khó ông, không đợi ông nói, liền đưa chân phải bị thương ra. Lão quân y nhìn thấy chăn nệm trên giường hỗn lo/ạn, cũng đoán được chuyện gì vừa xảy ra. Lão không dám nhìn nhiều, chỉ cúi đầu kiểm tra vết thương.
“Chân tiểu công tử trông đã hết sưng, vết băng bó cũng rất tinh tế, chắc là không có gì đáng ngại.”
Giang Thệ Thủy cúi đầu vâng một tiếng, cũng không dám nói thêm là do hai tên Lý Trọng Sơn kia giúp mình băng bó. Đúng lúc này, Lý Trọng Sơn ở gian ngoài dường như vẫn luôn nghe ngóng cuộc trò chuyện, lạnh lùng lên tiếng: “Băng lại cho hắn.”
“Vâng, tướng quân.”
Lão quân y không dám trái lệnh, lấy kéo ra định tháo lớp vải trắng trên chân Giang Thệ Thủy. Giang Thệ Thủy cũng không để tâm, chỉ nghĩ là thay th/uốc thôi. Trong phòng nhất thời im phăng phắc, tĩnh mịch đến đ/áng s/ợ. Không biết bao lâu sau, lão quân y đã băng xong lớp vải mới.
“Tiểu công tử, xong rồi ạ. Dạo này cần giữ gìn, đừng để chân dính nước.”
Giang Thệ Thủy cũng ôn hòa đáp: “Vâng, đa tạ lão tiền bối.”
“Lão phu xin cáo lui.”
Lão quân y chắp tay hành lễ, xoay người định đi. Đúng lúc này, Lý Trọng Sơn đang ngồi trên sập ở gian ngoài cũng giơ bàn tay đẫm m/áu ra. Lão quân y liếc mắt nhìn thấy, cũng gi/ật mình một phen. Bàn tay Lý Trọng Sơn bị mảnh sứ đ/âm nát, chảy không ít m/áu. Những mảnh lớn đã bị hắn hất ra, còn những mảnh nhỏ hơn hắn không lấy ra được, cũng không kịp lấy, cứ thế theo cử động nắm tay mà găm sâu vào da th!t. M/áu tươi dính ch/ặt lấy mảnh sứ đã khô lại, in hằn những đường chỉ tay sâu nông trên lòng bàn tay hắn. Hèn gì lúc nãy khi hắn vuốt ve khuôn mặt Giang Thệ Thủy, chàng cứ thấy khó chịu, như có thứ gì đó cọ xát trên da, mang lại cảm giác ngứa ngáy.
Lý Trọng Sơn không nói một lời, chỉ đặt bàn tay lên bàn. Lão quân y thở dài, lại bước tới.
“Tướng quân, việc này...”
Lão mở hòm th/uốc, lấy ra chiếc nhíp tre. Mảnh sứ nhỏ li ti, muốn gắp hết ra quả là một việc tỉ mỉ. Nếu không lấy sạch, để mảnh sứ nằm trong th!t, sau này liền với m/áu th!t thì e là sẽ để lại di chứng. Nhưng lão quân y đã già, mắt mờ tay run. Chỉ gắp được hai ba cái, trán lão đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Lão đứng thẳng người, lấy khăn lau mồ hôi: “Tướng quân, lão phu bất tài, ngài xem...”
Lý Trọng Sơn vẫn không nói nửa lời, chỉ quay đầu nhìn về phía gian trong. Lão quân y hiểu ý, vội nói: “Vết thương này của tướng quân thật sự rất nghiêm trọng!”
Lý Trọng Sơn nhếch mép, ném cho lão một ánh nhìn tán thưởng. Lão quân y được khen, càng nâng cao giọng.
“Mảnh sứ vỡ vụn, từng mảnh từng mảnh như hạt gạo, thật sự rất dày vò!”
“Nếu không kịp thời gắp ra, sau này liền với m/áu th!t, hoặc chạy dọc theo kinh lạc thì e là không ổn!”
“Chỉ là lão phu mắt mờ tay run, không biết có thể làm phiền...”
Khoảnh khắc tiếp theo, phía bên giường cuối cùng cũng có động tĩnh. Giang Thệ Thủy kéo chăn, xoay người quay lưng lại với Lý Trọng Sơn. Da mặt tên Lý Trọng Sơn này sao mà dày thế không biết? Lúc nãy còn đối xử th/ô b/ạo với mình, chớp mắt đã bày trò đóng kịch. Đúng là... thật không biết x/ấu hổ.
*
Giang Thệ Thủy đắp chăn trùm đầu ngủ luôn. Ý định mặc kệ sự đời đã quá rõ ràng. Chàng biết ý của lão quân y, cũng biết ý của Lý Trọng Sơn. Chẳng qua là muốn nói vết thương trên tay Lý Trọng Sơn hơi nặng. Chàng còn trẻ, mắt sáng tay vững, muốn chàng hầu hạ Lý Trọng Sơn, giúp hắn gắp từng mảnh sứ nhỏ ra khỏi lòng bàn tay. Lý Trọng Sơn không hạ mình mở lời được nên mới mượn miệng lão quân y. Nhưng Giang Thệ Thủy không muốn. Không vì gì cả, chỉ là không muốn. Giờ đây cứ nhìn thấy Lý Trọng Sơn là chàng thấy phiền. Không muốn nói chuyện, càng không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào. Tất nhiên, nếu Lý Trọng Sơn chịu để chàng đá/nh hai cái, đạp hai cái thì chàng vẫn sẵn lòng. Chỉ tiếc là Lý Trọng Sơn không chịu. Lý Trọng Sơn không thể không nhận ra mình chán gh/ét hắn đến mức nào. Vậy mà sao hắn còn dám thản nhiên sai bảo mình như vậy? Hắn không sợ mình cầm nhíp tre, dùng sức ấn mạnh mảnh sứ vào sâu hơn trong kinh lạc của hắn sao? Giang Thệ Thủy không hiểu. Chàng nằm quay lưng lại với Lý Trọng Sơn trên sập, luôn chú ý động tĩnh phía sau. Chàng cũng hiểu rõ, hành động này của mình chắc chắn sẽ chọc gi/ận Lý Trọng Sơn. Lý Trọng Sơn đột ngột bùng n/ổ, lao tới động tay động chân với mình cũng là chuyện có thể xảy ra.