Chàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối phó. Chàng nằm trên giường, tựa như nằm trên thớt gỗ. Giang Thệ Thủy cũng không biết bản thân mình rốt cuộc bị làm sao nữa. Nhẫn nhục chịu đựng một lúc thì có thể yên ổn qua một ngày. Thế nhưng chàng lại chẳng muốn nhúc nhích, cả người như bị đóng băng, tay chân tê dại, không nghe theo sự điều khiển của ý chí. Chàng thà để Lý Trọng Sơn đ/è trên giường, muốn làm gì thì làm, còn hơn là phải gượng dậy xuống giường để hầu hạ hắn.
Cứ coi như chàng kiêu căng lười biếng, không muốn giày vò thêm nữa. Để mặc hắn đi.
Giang Thệ Thủy nằm bất động, trong lòng rối bời, nghĩ ngợi những chuyện tạp nham. Thế nhưng chàng chờ mãi, chờ mãi mà vẫn không thấy Lý Trọng Sơn nổi gi/ận. Chỉ có lão quân y vốn đang lải nhải không ngừng bỗng nhiên im bặt.
“Xoẹt--”
Lão hít một hơi khí lạnh, cẩn thận thu hồi ánh mắt, nhìn sang Lý Trọng Sơn.
Lý Trọng Sơn nhìn như không để tâm, nhưng sắc mặt lại chẳng mấy dễ nhìn, trên mặt cũng không có biểu cảm gì. Hắn gồng cổ, nhìn chằm chằm vào khối nhỏ nhô lên trên chiếc giường ở gian trong. Hắn cũng chẳng mở miệng c/ầu x/in Giang Thệ Thủy, bị chàng từ chối cũng chẳng thấy khó xử.
Lý Trọng Sơn thu bàn tay phải bị thương lại, dùng sức vẩy hai cái, rồi lấy lớp vải từ tay lão quân y, nắm ch/ặt trong tay, vò nát.
Những mảnh sứ lộ ra ngoài, cùng với những vụn th!t, cứ thế bị hắn vò rơi xuống.
Lão quân y nhìn mà kinh hãi: “Tướng quân...”
Lý Trọng Sơn hoàn toàn không cảm thấy gì, ném lớp vải dính m/áu cho lão.
“Được rồi. Gắp từng mảnh một, có mà đến mùa quýt năm nào mới xong.”
Lão quân y nhếch miệng, cười gượng hai tiếng: “Nếu đã vậy, lão phu xin bôi th/uốc băng bó cho tướng quân.”
“Ừ.”
Lý Trọng Sơn đáp một tiếng, lại đưa tay phải ra. Lão quân y lấy kim sang dược chuyên dụng trong quân đội và vải trắng, trước tiên bôi một lớp bột th/uốc mỏng, sau đó quấn băng cẩn thận là xong xuôi.
Lý Trọng Sơn thấy phiền phức, chưa đợi lão băng bó xong đã thu tay về. Hắn nắm lấy dải vải, quấn quanh lòng bàn tay mấy vòng thật ch/ặt, cuối cùng thắt một nút.
“Được rồi, xuống đi.”
Hắn đã lên tiếng, lão quân y dù nhìn mà thấy xót xa nhưng cũng không dám chậm trễ, vội vàng thu dọn hòm th/uốc.
Lý Trọng Sơn đứng dậy xuống giường, liếc mắt nhìn thấy trong hòm th/uốc có hai lọ sứ trắng quen mắt, liền đưa tay lấy luôn.
Lão quân y vội nói: “Tướng quân, cái này là...”
Lý Trọng Sơn mở nắp nhìn vào, thấy bên trong là chất kem màu trắng sữa.
“Ta biết.”
“Tướng quân và tiểu công tử đều bị thương, chuyện phòng the vẫn nên tiết chế...”
Chưa đợi lão nói xong, Lý Trọng Sơn đã cầm lọ th/uốc đi về phía gian trong.
Lão quân y không dám nhìn thêm, xách hòm th/uốc rồi lui ra ngoài. Lúc rời đi, lão còn cẩn thận đóng cửa phòng lại.
Ở một phía khác, Lý Trọng Sơn cầm hai lọ sứ đi đến trước giường gian trong. Giang Thệ Thủy vẫn quay lưng về phía hắn, nhắm ch/ặt mắt, bất động. Dường như đã ngủ thiếp đi.
Lý Trọng Sơn tiện tay đặt lọ th/uốc lên chiếc bàn cạnh giường. Đáy lọ chạm vào mặt bàn phát ra tiếng “rầm” nhẹ. Giang Thệ Thủy theo tiếng động ấy mà khẽ run lên.
Chưa ngủ, vẫn còn thức.
Lý Trọng Sơn nhếch môi cười khẽ. Hắn không chạm vào hai lọ th/uốc nữa mà chỉ cởi áo ngoài, ném sang bên cạnh rồi leo lên giường.
Lý Trọng Sơn áp sát từ phía sau Giang Thệ Thủy, cánh tay dài vòng qua ôm trọn lấy chàng vào lòng. Giang Thệ Thủy lại run lên một cái, sau đó bị Lý Trọng Sơn ôm ch/ặt hơn. Hắn không nói một lời, cũng không có thêm động tác thừa thãi nào. Chỉ cứ thế ôm lấy Giang Thệ Thủy rồi nhắm mắt lại. Dường như chỉ muốn ngủ cùng Giang Thệ Thủy một lát.
Thân hình Giang Thệ Thủy cứng đờ, trong lòng đầy nghi hoặc, lén mở mắt ra muốn quay đầu nhìn hắn. Đúng lúc này, Lý Trọng Sơn đột ngột lên tiếng. Lồng ngựk áp sát vào lưng Giang Thệ Thủy khẽ rung động.
“Muốn ngủ thì ngủ đi, cựa quậy cái gì?”
Giọng điệu Lý Trọng Sơn bình thản, như thể cuộc tranh cãi kịch liệt lúc nãy chưa từng tồn tại.
“Vì tìm ngươi mà hai ba ngày nay ta không hề chợp mắt.”
“Còn ngươi thì sao? Giường bên ngoài có êm không?”
Giang Thệ Thủy bĩu môi, không đáp. Lý Trọng Sơn cũng chẳng bận tâm, chỉ ôm ch/ặt chàng hơn.
“Chắc là không êm rồi, nếu không thì ngươi đã chẳng quay về.”
Giang Thệ Thủy cảm thấy bất lực, không nhịn được phản bác: “Tướng quân sai người nhắn tin cho ta, lấy Giang phủ Hoài Dương ra u/y hi*p, ta không dám không về.”
“Vậy sao?” Lý Trọng Sơn giả vờ không biết, “Ta quên mất rồi.”
Hắn cúi đầu, khuôn mặt lạnh lẽo dán ch/ặt vào hõm vai Giang Thệ Thủy. Hắn vừa nói, từng chữ từng chữ đều phả hơi thở vào cổ chàng.
“Ta còn tưởng rằng, Thệ Thủy có chút không nỡ rời xa ta.”
*