Sau khi mỹ nhân bỏ trốn

Chương 31

24/07/2026 02:35

Giang Thệ Thủy xoay người đi về phía chính đường, xách ấm trà lên, để sát bên tai khẽ lắc lắc. Trong ấm vẫn còn nước trà, chỉ là đã nguội ngắt. Lý Trọng Sơn mười tám tuổi gác chân ngồi trong lồng giam, ánh mắt luôn dõi theo Giang Thệ Thủy, khắc họa dáng hình chàng. Đợi đến khi Giang Thệ Thủy xoay người lại, hắn lập tức hạ chân xuống, thu lại ánh mắt quá đỗi mạnh mẽ, trở về dáng vẻ đáng thương tội nghiệp lúc nãy.

Giang Thệ Thủy bưng ấm trà quay lại bên lồng giam.

“Ngươi lại đây.”

“Vâng.”

Chàng thanh niên cười tiến lên, tựa đầu vào lồng giam. Giang Thệ Thủy giơ ấm trà lên, nghiêng nhẹ. Nước trà ngâm cả ngày mang theo hương thơm nhàn nhạt trút ra. Lý Trọng Sơn mười tám tuổi ngửa đầu, hơi hé miệng để nước trà chảy vào. Hắn vừa uống trà vừa chằm chằm nhìn Giang Thệ Thủy. Dáng vẻ này không giống đang uống trà, mà giống như đang ngậm thứ gì đó, h/ận không thể kéo cả Giang Thệ Thủy vào để ăn sạch.

Khoảnh khắc tiếp theo, Giang Thệ Thủy buông tay. Nắp ấm trà rơi xuống, đ/ập trúng sống mũi hắn. Giang Thệ Thủy lại chộp lấy ấm trà, ném mạnh về phía trước, đ/ập thẳng vào ngựk hắn. Nửa ấm trà còn lại theo động tác ấy mà sóng sánh trào ra, làm ướt đẫm vạt áo chàng thanh niên.

“Tránh ra.”

“Vâng.”

Chàng thanh niên ôm ấm trà, nhanh nhẹn né sang một bên lồng. Cái lồng chỉ rộng chừng ấy, hắn dù có “ tránh ra” thế nào cũng chẳng thể đi đâu được nữa.

Đúng lúc này, từ hành lang phía xa truyền đến tiếng bước chân đều đặn. Dường như phó tướng của Lý Trọng Sơn đang dẫn binh tuần đêm, đã tuần đến gần khu vực này.

Chàng thanh niên hiểu ý, vội nói: “Tiểu công tử, mau trở về thôi, kẻo bị người ta nhìn thấy.”

Giang Thệ Thủy hỏi: “Nhìn thấy thì đã sao?”

“Chỉ sợ Lý Trọng Sơn hai mươi bốn tuổi sẽ gh/en t/uông, rút đ/ao ch/ém ch*t ta.”

“Vậy thì ngươi khó thoát cái ch*t rồi.”

Chàng thanh niên lại khẳng định: “Hắn không dám gi*t ta.”

Giang Thệ Thủy cười nhạt một tiếng cuối cùng, dùng mũi chân đẩy hộp cơm trên mặt đất về phía lồng giam rồi quay người rời đi. Chàng đi theo con đường cũ, gió đêm thổi qua lại tạo nên tiếng “kẽo kẹt” vang vọng khắp hành lang. Chàng thanh niên tựa lưng ngồi trong lồng giam, đưa mắt nhìn theo bóng Giang Thệ Thủy khuất dần.

Trong khoảnh khắc, gió lạnh nổi lên, mây đen che khuất ánh trăng. Giang Thệ Thủy vừa đi, mang theo cả hơi ấm và sắc màu tươi sáng rời đi.

Khoảnh khắc tiếp theo, trong bóng tối, ánh bạc lóe lên.

Tiếng “vút” x/é gió--

Chàng thanh niên đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy một thanh trường đ/ao sắc bén đã tuốt vỏ đang ch/ém thẳng xuống đầu và cổ hắn. Hắn tay không tấc sắt, vô thức dùng ấm trà để đỡ. Trong chớp mắt, ấm trà vỡ nát, lưỡi đ/ao vẫn ch/ém tới.

Hắn không còn đường tránh, đành dùng tay đỡ lấy, hai tay siết ch/ặt lấy lưỡi đ/ao. Người muốn gi*t hắn mang theo mười hai phần gi/ận dữ, cũng dùng mười hai phần sức lực. Ngoài lồng giam, Lý Trọng Sơn thở hổ/n h/ển, hai tay r/un r/ẩy, không phải vì sợ hãi mà vì kích động. Hắn đi/ên cuồ/ng ấn lưỡi đ/ao xuống, quyết tâm hôm nay phải ch/ém đôi bản thể kia của chính mình.

“Đó là Giang Thệ Thủy của ta... đó là của ta...”

“Sao ngươi dám bảo chàng đút nước cho ngươi?”

“Sao ngươi dám nhìn chàng bằng ánh mắt đó?”

“Sao ngươi dám chạm vào tay chàng?”

“Người đâu-- người đâu--”

Giọng hắn ngày càng cao, ngày càng lạnh lùng sắc bén.

“Người đâu! Lôi hắn ra ngoài! Lăng trì xử tử! Nghiền xươ/ng thành tro!”

Chàng thanh niên quỳ một gối trong lồng, ch*t lặng nắm ch/ặt lưỡi đ/ao, không cho trường đ/ao rơi xuống. M/áu tươi đỏ thắm nóng hổi chảy ròng ròng theo lòng bàn tay và lưỡi đ/ao. Chàng thanh niên cũng nghiến răng, cười lạnh: “Lý Trọng Sơn, ngươi không gi*t nổi ta đâu!”

“Ta chính là ngươi, ngươi chính là ta. Ngươi gi*t ta, ngươi cũng không thể đ/ộc chiếm tiểu công tử!”

“Ngươi không tin? Cúi đầu nhìn tay ngươi đi!”

*

Lời vừa dứt, cuồ/ng phong nổi dậy. Một cơn đ/au dữ dội ập đến, đá/nh mạnh vào đôi tay đang siết ch/ặt cán đ/ao của Lý Trọng Sơn. Sắc mặt hắn trầm xuống, rất nhanh lại cố gắng trấn tĩnh t/âm th/ần, nắm ch/ặt trường đ/ao, rút mạnh về sau. Lưỡi đ/ao lướt qua lòng bàn tay Lý Trọng Sơn mười tám tuổi, để lại hai vết thương sâu tận xươ/ng.

Chàng thanh niên giơ hai tay lên, phơi bày đôi bàn tay đẫm m/áu của mình trước mặt Lý Trọng Sơn không chút giấu giếm. M/áu tươi ấm nóng đỏ thắm chảy ròng ròng dọc theo lòng bàn tay và cánh tay, gần như làm ướt sũng bộ y phục vải thô của hắn. Chàng thanh niên ngẩng đầu, không chút sợ hãi đối diện với ánh mắt lạnh lẽo sát khí của Lý Trọng Sơn, rồi nhếch mép cười.

“Lý Trọng Sơn, nhìn tay ngươi đi.”

Lý Trọng Sơn đứng tại chỗ, bất động như núi. Không biết là không nghe thấy lời hắn, hay là không dám nhìn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
10 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm