Ngoài việc hơn nửa tháng không đi lại nên hơi loạng choạng ra, chàng không còn vấn đề gì khác. Giang Thệ Thủy đi lại ngày càng bạo dạn, sải bước cũng ngày càng dài.
“Không sao rồi.”
“Vậy thì tốt.” Lão quân y cũng thở phào nhẹ nhõm.
Giang Thệ Thủy suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Dám hỏi đại phu, ta có thể cưỡi ngựa được chưa?”
Lão quân y khựng lại, nhìn sang Lý Trọng Sơn đang đứng sau lưng mình. Thấy Lý Trọng Sơn gật đầu, lão mới cân nhắc lên tiếng: “Vẫn nên cẩn thận một chút, hay là...”
“Hay là tiểu công tử cưỡi chung ngựa với tướng quân?”
Lời này quả thực quá bạo dạn, ngay cả Lý Trọng Sơn cũng không dám chắc. Hắn biết, Giang Thệ Thủy chắc chắn sẽ từ chối. Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Giang Thệ Thủy lại nhìn hắn rồi gật đầu.
“Được thôi.”
Được thôi, Giang Thệ Thủy đồng ý rồi! Trong một thoáng, Lý Trọng Sơn cảm thấy được sủng ái mà lo sợ. Chàng vậy mà đồng ý rồi! Phải chăng điều này chứng tỏ sự dịu dàng của hắn mấy ngày nay đã có tác dụng?
Giang Thệ Thủy mỉm cười, đưa tay về phía Lý Trọng Sơn: “Phiền tướng quân đi cùng ta một chuyến ra bãi tập ngựa nhé.”
“Được.”
Lý Trọng Sơn thuận thế nắm lấy tay chàng, lòng cũng theo đó mà an định lại. Trong lòng Giang Thệ Thủy có hắn. Hôm đó chàng không đến, có lẽ là vì quá buồn ngủ, có lẽ là vì không muốn nhìn thấy hắn năm mười tám tuổi. Trong lòng Giang Thệ Thủy vẫn có hắn, Giang Thệ Thủy vẫn thích hắn, là do hắn suy nghĩ quá nhiều mà thôi.
Lý Trọng Sơn bị sự ưu đãi bất ngờ làm cho choáng váng, dắt tay Giang Thệ Thủy đi ra ngoài. Đã gần nửa tháng, hiếm khi Giang Thệ Thủy muốn ra ngoài dạo chơi, đương nhiên hắn phải đáp ứng ngay lập tức. Lý Trọng Sơn vừa đi vừa dặn dò phó tướng: “Chuẩn bị ngựa, đi bãi tập!”
“Rõ.”
Phó tướng nhận lệnh lui ra. Không lâu sau, đã dắt tới một con chiến mã cao lớn màu đen tuyền. Đó là con chiến mã Lý Trọng Sơn từng cưỡi khi chinh chiến sa trường, oai phong lẫm liệt.
Hai người đến trước mặt con ngựa, Lý Trọng Sơn cúi người, luồn tay vào dưới khoeo chân Giang Thệ Thủy rồi bế chàng lên lưng ngựa. Ngay sau đó, hắn cũng leo lên, ngồi phía sau lưng Giang Thệ Thủy, vây lấy chàng trong lòng. Hắn ôm lấy chàng từ phía sau, nắm ch/ặt dây cương, thúc nhẹ bụng ngựa, con ngựa liền tiến về phía trước.
Chiến mã cao lớn nhưng cực kỳ vững chãi, cũng chỉ nghe theo sự thuần hóa của Lý Trọng Sơn. Lý Trọng Sơn điều khiển ngựa đi về phía bãi tập ngựa của phủ Giang ngày trước ở ngoài thành.
Phủ Giang ở Hoài Dương vốn cũng là thế gia đại tộc, sản nghiệp vô số. Giang Thệ Thủy năm lên năm tuổi đã nhặt được tên ăn mày nhỏ Lý Trọng Sơn ba tuổi về, sắp xếp ở bãi tập ngựa, cho hắn theo lão mã phu học cách thuần ngựa. Lý Trọng Sơn vừa học thuần ngựa đã học rất nhanh, như thể hắn sinh ra đã là thủ lĩnh của loài ngựa vậy. Sau này lão mã phu ch*t, hắn dựng một căn nhà gỗ nhỏ trong bãi tập, vẫn sống ở đó và thuần ngựa giúp Giang Thệ Thủy.
Có thể nói, Lý Trọng Sơn lớn lên chính tại bãi tập ngựa này. Những năm trước, trên triều đình, có kẻ th/ù chính trị công kích xuất thân của hắn, nói hắn là tên nô lệ chăn ngựa hèn hạ, thô bỉ không chịu nổi, không xứng làm quan cùng triều với bọn chúng. Đương nhiên, những kẻ đó cuối cùng đều bị Lý Trọng Sơn ch/ém đầu.
Giang Thệ Thủy ngày trước thích cưỡi ngựa, thích chạy nhảy khắp núi đồi, đều là Lý Trọng Sơn đi cùng chàng. Nay thăm lại chốn cũ, Lý Trọng Sơn không khỏi cong môi cười. Vị tiểu công tử mà hắn ngưỡng m/ộ từ thuở mười mấy tuổi, vị tiểu công tử mà hắn chỉ có thể trốn trong góc tối lén nhìn một cái, cuối cùng cũng đã bị giam trong vòng tay hắn, nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, đương nhiên hắn vô cùng mãn nguyện và đắc ý.
Lý Trọng Sơn nắm dây cương, điều khiển ngựa đưa Giang Thệ Thủy đến bãi tập. Bãi tập vẫn không hề hoang phế, sau khi Giang Thệ Thủy rời khỏi Hoài Dương, Lý Trọng Sơn đã sai người trông coi cẩn thận. Hai người cưỡi ngựa lượn quanh bãi tập hai vòng. Lúc này vẫn là mùa hè, nắng chiều xiên khoai, gió nóng ập vào mặt. Giang Thệ Thủy tựa trong lòng hắn, trông có vẻ thiếu hứng thú, chẳng mấy tinh thần. Thế nhưng chàng lại quay đầu gọi một tiếng: “Tướng quân.”
“Ừm?” Lý Trọng Sơn vui mừng, vội cúi đầu, hạ giọng hỏi: “Sao thế? Có phải mệt rồi không?”
Giang Thệ Thủy nói: “Ta muốn ở lại Hoài Dương thêm mấy ngày nữa, được không?”
Lý Trọng Sơn không chút đắn đo, đồng ý ngay tắp lự: “Đương nhiên là được.”
Thế nhưng đúng lúc này, lời vừa dứt, có binh lính cưỡi ngựa chạy nhanh tới, mang theo bụi m/ù, đi thẳng đến ngoài bãi tập. Người lính đó phong trần mệt mỏi, chẳng màng đến gì khác, chỉ hét lớn về phía bãi tập: “Tướng quân! Tướng quân!”
Lý Trọng Sơn nhíu mày, quay đầu ngựa đi về phía đó.
“Chuyện gì mà kinh hoảng như vậy?”
“Tướng quân!” Người lính quỳ một gối, chắp tay hành lễ, “Kinh thành xảy ra biến cố! Quan lại trong triều nói... nói...”
“Nói cái gì? Lại có kẻ phản lo/ạn sao?”
“Không phải! Là...”
Người lính nói năng lộn xộn, dường như không biết nên nói thế nào.
“Tiểu nhân vẫn như mọi khi, quay về kinh thành lấy tấu chương của triều thần.”
“Thế nhưng bọn họ lại nói, Đại tướng quân đã về kinh rồi, hà tất phải gửi tấu chương nữa?!”