Nói đi cũng phải nói lại, trước đây chàng bỏ trốn hay đối đầu với Lý Trọng Sơn cũng chỉ là trò nghịch ngợm trẻ con, không hề gây tổn hại gì đến quyền thế của hắn. Nhưng nay, chàng chỉ điểm Lý Trọng Sơn ba mươi tuổi mạo danh mình để khuấy đảo phong vân, Lý Trọng Sơn tự nhiên sẽ nổi gi/ận.
Giang Thệ Thủy không phải là người không biết tự lượng sức mình. Chàng không cho rằng tình yêu của Lý Trọng Sơn dành cho mình... hay nói đúng hơn là lòng chiếm hữu của hắn, lại có thể so sánh được với quyền thế của hắn. Hiện tại chàng đã u/y hi*p đến quyền thế của Lý Trọng Sơn, việc hắn muốn gi*t chàng cũng là điều dễ hiểu.
Nghĩ thông suốt điểm này, Giang Thệ Thủy không còn vùng vẫy nữa. Chàng không nói gì, cũng không làm gì, buông thõng hai tay, chỉ chờ Lý Trọng Sơn lấy mạng mình. Dù sao thì... thế cờ chàng muốn bày cũng đã bày xong rồi. Tiếp theo, ba tên Lý Trọng Sơn kia chắc chắn sẽ tự tàn sát lẫn nhau. Chàng cứ ở dưới âm phủ chờ họ, từng người một xuống đó bầu bạn với mình.
Huống hồ, chiều hôm nay chàng còn được cưỡi ngựa. Ngựa chạy vững chãi, gió mát thổi lồng lộng, nếu bỏ qua người Lý Trọng Sơn đang ở phía sau, thì chàng vẫn thấy rất vui. Cứ như thế mà ch*t đi, dường như cũng không tệ.
Thế nhưng...
Lý Trọng Sơn ôm lấy chàng, cánh tay siết ch/ặt đến một mức độ nào đó thì không dùng thêm lực nữa. Chàng có hơi đ/au, nhưng hoàn toàn chưa đến mức mất mạng. Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Trọng Sơn cúi đầu, vùi mặt vào hõm vai chàng, cọ cọ mạnh vào đó. Hắn vừa cọ vừa nghẹn ngào, phát ra những tiếng “ư ử” không rõ nghĩa. Giống như một con chó, mà cũng giống như đang khóc.
Lý Trọng Sơn cọ một hồi lâu rồi ngẩng đầu lên, dùng gương mặt thô ráp áp sát vào đôi má trắng nõn của Giang Thệ Thủy. Hắn nghẹn ngào, trong tiếng “ư ử” trầm đục khàn đặc, xen lẫn một câu nói còn trầm đục và khàn hơn.
Hắn nói: “Thệ Thủy, nàng h/ận ta.”
Giang Thệ Thủy quay đầu nhìn lại, định đáp “Phải”. Nhưng Lý Trọng Sơn lại ngẩng đầu lên, tránh ánh mắt của chàng. Hắn siết ch/ặt dây cương, thúc ngựa tiến lên. Khi rời khỏi bãi tập, hắn lại ra lệnh cho đám phó tướng và binh lính đang chờ đợi bên ngoài: “Về phủ.”
“Vâng.”
Lý Trọng Sơn mặt không cảm xúc, giọng điệu bình thản. Đừng nói là khóc, ngay cả lông mày hắn còn chẳng nhíu lấy một cái. Giang Thệ Thủy hoàn h/ồn, quay đầu đi chỗ khác. Thật nực cười, sao chàng lại có thể nghĩ rằng... Lý Trọng Sơn đã khóc cơ chứ?
Ánh hoàng hôn xiên khoai, rải đầy mặt đất. Lý Trọng Sơn cưỡi ngựa, đưa Giang Thệ Thủy hướng về phía thành. Giống như thuở thiếu thời, Giang Thệ Thủy chạy nhảy đi/ên cuồ/ng ngoài thành, chơi đến kiệt sức, ngồi trên lưng ngựa nghiêng ngả. Lý Trọng Sơn cũng đưa chàng về phủ như thế này. Hắn sẽ cúi đầu, nhân cơ hội hít hà mùi hương trên tóc, cọ cọ vào đỉnh đầu chàng, còn dùng lồng ngựk mình áp ch/ặt lấy lưng chàng. Mà giờ đây, Lý Trọng Sơn lại chẳng dám làm vậy nữa.
Hắn dịch người, lặng lẽ lùi lại phía sau, tạo ra một khoảng cách nhỏ bằng một ngón tay với Giang Thệ Thủy. Hắn sợ Giang Thệ Thủy chán gh/ét mình, lại càng sợ mình để lộ sự yếu đuối trước mặt chàng. Gương mặt hắn sóng yên biển lặng, như thể không hề để tâm chuyện Giang Thệ Thủy tính kế mình. Thực tế, chỉ có hắn mới biết trái tim trong lồng ngựk mình đang đ/ập nhanh đến nhường nào.
Tiếng vó ngựa nhấc lên rồi hạ xuống, từng tiếng một đều giẫm lên tim hắn. Trái tim hắn nâng lên cao rồi lại rơi xuống nặng nề, từng tiếng một đều là những câu chất vấn thầm lặng mà hắn ch/ôn sâu trong lòng, không dám tin.
“Thệ Thủy, nàng h/ận ta sao?”
“Nàng h/ận ta? Sao nàng có thể h/ận ta được chứ?”
“Nàng h/ận ta, nàng h/ận ta, nàng h/ận ta...”
*
Về đến phủ Giang. Vượt ngoài mọi dự đoán, cũng vượt ngoài dự đoán của Giang Thệ Thủy. Lý Trọng Sơn vậy mà không lập tức truyền lệnh xuất binh về kinh thành. Trước ánh mắt mong đợi của đám phó tướng và binh lính, Lý Trọng Sơn ghìm cương dừng lại ngoài cổng phủ. Hắn kéo ch/ặt dây cương, xoay người xuống ngựa, sau khi đứng vững thì hơi nghiêng người, giơ hai tay về phía Giang Thệ Thủy.
Giang Thệ Thủy ngồi trên lưng ngựa, bất động. Lý Trọng Sơn dứt khoát tiến lên nửa bước, đỡ lấy chân và lưng chàng, bế chàng xuống khỏi lưng ngựa. Thấy vậy, Giang Thệ Thủy cũng chẳng buồn tốn hơi sức tranh cãi với hắn, vùng vẫy định xuống đất. Không ngờ Lý Trọng Sơn luồn tay vào khoeo chân chàng, ôm ch/ặt cứng không chịu buông. Hắn bế Giang Thệ Thủy đi thẳng vào trong phủ. Dường như vì sợ Giang Thệ Thủy h/ận mình, Lý Trọng Sơn suy nghĩ một chút rồi giải thích thêm: “Vết thương ở chân vừa mới lành, vẫn nên cẩn thận một chút.”
Giang Thệ Thủy sửng sốt, sau đó nhíu mày, nhìn hắn đầy khó tin. Lý Trọng Sơn... Lý Trọng Sơn đi/ên rồi sao? Mấy ngày nay, không biết Lý Trọng Sơn bị kí/ch th/ích bởi điều gì mà đối với chàng vô cùng dịu dàng. Giang Thệ Thủy vốn dĩ không để tâm chuyện đó, nghĩ rằng hắn cũng chẳng giả vờ được bao lâu. Chàng cứ ngỡ sau khi chuyện mình tính kế hắn bị lộ, Lý Trọng Sơn sẽ không giả vờ nữa. Không ngờ, Lý Trọng Sơn lại vẫn đang giả vờ! Rốt cuộc hắn đang sợ hãi điều gì?