Các lựa chọn mà Lý Trọng Sơn đưa ra đại loại là:
“Vợ à, nàng chọn cùng ta ăn sơn hào hải vị, hay chọn cùng bọn họ ăn đất?”
“Vợ à, nàng chọn cùng ta ngủ giường lớn, hay chọn cùng bọn họ ngủ trong thùng rác?”
“Vợ à, nàng chọn một ta sống sờ sờ, cùng ta ăn ngon mặc đẹp, hay chọn bọn họ đã ch*t cứng, cùng ta ăn ngon mặc đẹp trước m/ộ bọn họ?”
Suốt ba ngày trời, Giang Thệ Thủy hiếm khi có được một giấc ngủ ngon. Trăng đã lên tới đỉnh đầu, khi đang ngủ mơ màng, chàng thực sự không nhịn được nữa, muốn xoay người một cái. Chàng rất gh/ét Lý Trọng Sơn, cũng luôn quay lưng lại phía hắn mà ngủ. Nhưng cũng không thể cứ mãi như thế, bị đ/è đến đ/au cả tai.
Lý Trọng Sơn sức khỏe tốt, nếu ngủ nghiêng về một hướng bị mỏi, mà lại không nỡ buông Giang Thệ Thủy ra, hắn sẽ trực tiếp bế chàng lên, lật người qua cơ thể mình. Hai người cùng đổi hướng rồi tiếp tục ngủ. Dù thế nào đi nữa, Lý Trọng Sơn vẫn cứ phải ôm ch/ặt lấy chàng.
Giang Thệ Thủy sức lực không đủ, đương nhiên không làm được như thế, chàng cũng chẳng muốn ôm Lý Trọng Sơn. Chàng chỉ có thể xoay người, ép mình nằm ngửa, đối diện với màn trướng. Rất ít khi nằm nghiêng, đối diện với lồng ngựk của Lý Trọng Sơn. Mỗi khi như vậy, Lý Trọng Sơn sẽ ấn sau đầu chàng, hoặc là hôn trán, hoặc là hôn môi. Hôn tới hôn lui, mùi vị lại biến đổi, chẳng bao giờ chịu để yên.
Giang Thệ Thủy hít sâu một hơi, hạ quyết tâm, chuẩn bị sẵn sàng. Chàng thăm dò, vặn vẹo thân mình, cử động tay chân. Thông thường vào lúc này, Lý Trọng Sơn nhận ra cử động của chàng, lập tức sẽ siết ch/ặt vòng tay, ôm ch/ặt lấy chàng một lần nữa. Thế nhưng lần này...
Giang Thệ Thủy ngẩn người, ngay sau đó mở mắt, sờ vào eo bụng mình. Không có, cánh tay thô kệch của Lý Trọng Sơn không đặt trên eo chàng. Lồng ngựk của Lý Trọng Sơn dường như cũng không áp vào lưng chàng nữa.
Sắc mặt Giang Thệ Thủy vui mừng, vội vàng vươn tay sờ soạng trên tấm chăn phía sau. Không có, không có!
Chàng sợ mình sờ nhầm, vội vàng quay đầu lại, mượn ánh trăng nhìn một cái. Trên hơn nửa chiếc giường rộng lớn, đâu còn bóng dáng của Lý Trọng Sơn nữa? Chỉ có mấy chiếc gối mềm xếp ngay ngắn, cùng vài tấm chăn gấm được gấp gọn gàng. Có vẻ là Lý Trọng Sơn sợ chàng ngủ quên, lăn xuống giường nên cố ý bày biện như vậy.
Giang Thệ Thủy thò tay sờ vào trong chăn, lạnh ngắt, chẳng còn chút hơi ấm nào. Vậy chứng tỏ, nhân lúc chàng ngủ say, Lý Trọng Sơn đã rời đi được một lúc rồi. Chẳng biết là vì chuyện gì, Giang Thệ Thủy cũng chẳng quan tâm. Chàng chỉ biết--
Cuối cùng cũng không phải bị Lý Trọng Sơn giam trong vòng tay nữa, cuối cùng cũng không phải cẩn trọng từng li từng tí khi xoay người nữa. Chàng cuối cùng cũng có thể đ/ộc chiếm một chiếc giường lớn!
Kể từ khi chàng trở về, Lý Trọng Sơn cứ như miếng cao dán chó, ngày ngày đêm đêm đều dính lấy người chàng. Nay hắn cuối cùng cũng đi rồi, thật là cảm tạ trời đất. Giang Thệ Thủy thở phào một hơi dài, dang rộng tay chân, xoay người một cái thật thoải mái, nằm ườn ra trên giường. Chàng thả lỏng bản thân, mặc cho mình chìm vào tấm chăn gấm, lặng lẽ tận hưởng khoảng thời gian ở một mình. Cơn buồn ngủ vốn dĩ đang đậm đặc, vậy mà cũng dần tan biến. Chàng cũng không còn vội vàng muốn đi ngủ nữa.
Giang Thệ Thủy gối đầu lên tay, gác chân, khẽ đung đưa chân theo nhịp. Chàng mở mắt, mượn ánh trăng đếm từng hoa văn thêu trên màn trướng. Đung đưa một lúc, đếm tới đếm lui, cho đến khi cơn buồn ngủ lại ập đến lần nữa. Giang Thệ Thủy nhắm mắt, an tâm chìm vào giấc ngủ. Một đêm mộng đẹp.
Sáng sớm hôm sau, ánh sáng rạng rỡ. Giang Thệ Thủy ngủ đủ giấc, vươn vai bò dậy khỏi giường. Chàng ôm tấm chăn, ngồi trên sập, tĩnh tâm một chút. Lý Trọng Sơn vẫn chưa quay lại, trên giường không có dấu vết của người khác từng ngủ. Chỉ có đống chăn màn bị chính chàng đ/á văng lung tung. Đúng lúc này, người hầu ngoài cửa nghe thấy động tĩnh, gõ cửa hỏi:
“Giang tiểu công tử?”
Giang Thệ Thủy vén màn, đáp một tiếng: “Ta dậy rồi.”
“Chúng nô tài xin phép vào ạ.”
“Được.”
Giang Thệ Thủy xuống giường, xỏ giày vớ rồi bước ra ngoài. Đám người hầu bưng nước ấm rửa mặt, khăn mặt cùng bữa sáng, lần lượt nối đuôi nhau đi vào. Giang Thệ Thủy đứng bên chậu đồng, vừa ngáp vừa lau mặt. Sau khi đám người hầu đặt đồ xuống, họ nhìn nhau một cái. Người dẫn đầu đi đến bên cạnh Giang Thệ Thủy, khẽ khàng bẩm báo:
“Tiểu công tử, Đại tướng quân hôm nay không có ở trong phủ.”
Giang Thệ Thủy tiện miệng đáp: “Ta biết rồi.”
“Tướng quân nói, tiểu công tử cứ tùy ý chơi đùa trong phủ, chỉ là không được ra ngoài. Nếu muốn cưỡi ngựa, đợi Đại tướng quân về rồi hãy cưỡi.”
“Biết rồi.”
“Tướng quân còn nói, ngài ấy ra ngoài có việc, không đầy một ngày sẽ về. Tiểu công tử ở nhà một mình cũng đừng sợ, chúng nô tài đều sẽ ở đây bầu bạn với tiểu công tử ạ.”
“Ừm...”