Ôn Nhu không cười, nhìn hắn rất nghiêm túc: "Trận hỏa hoạn lần này th/iêu rụi hơn một nửa nhà cửa, rất nhiều bài vị tổ tiên cũng không còn. Tổ mẫu rất đ/au lòng, cảm thấy sau khi ch*t không còn mặt mũi nào gặp tiên nhân. Chị em chúng ta đã bàn bạc, quyết định gom góp một khoản bạc để xây lại từ đường, hơn nữa còn phải hoành tráng hơn, lớn gấp đôi trước kia..."
Ý nàng chính là thiếu bạc.
Từ đường cần chạm trổ cầu kỳ, mái cong là điều không thể thiếu, còn phải tìm gia phả để khắc lại bài vị tổ tiên, mời thầy cúng làm lễ, đưa vào miếu an h/ồn, thỉnh tổ tiên về lại vị trí cũ rồi cung kính rước vào phủ, thầy đạo làm lễ cầu siêu... Quá trình từ xây từ đường đến an vị tế bái vô cùng phức tạp, chi phí bỏ ra không hề nhỏ. Mà việc xây lại toàn bộ nhà cũ họ Ôn cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Dù sao thì một mồi lửa đã th/iêu rụi quá nhiều thứ, nhỏ thì từ đôi đũa, nồi niêu bát đĩa, lớn thì quần áo, trang sức, đồ đạc... tất cả đều phải m/ua lại từ đầu.
Ôn Nhu bắt đầu biết tính toán chi li, một đồng tiền bẻ làm ba mà tiêu. Không làm chủ gia đình thì không biết gạo châu củi quế đắt đỏ, nàng cuối cùng cũng cảm nhận được sự vất vả của việc quán xuyến gia đình.
Thấy cái tật cằn nhằn của nàng lại tái phát, hắn vội giơ tay xin hàng: "Được rồi, được rồi, ta sẽ giúp xây xong từ đường, không để nàng phải bận tâm vì mấy chuyện vặt vãnh này nữa."
Hương Mạt công chúa đã được đưa về kinh thành, nhưng thái y trong Thái y viện không chữa được vết thương của nàng ta. Nửa khuôn mặt bị th/iêu ch/áy biến dạng, ai nhìn thấy cũng phải hét toáng lên vì tưởng gặp m/a ban ngày. Nàng ta tức gi/ận đ/ập phá mọi vật dụng trong tẩm cung, dùng vải đen che kín cửa sổ không chịu gặp ai.
Vì gương mặt bị h/ủy ho/ại, con người nàng ta cũng trở nên âm trầm, mất đi vẻ "ngây thơ trong sáng" ngày trước, do đó cũng thất sủng, không còn được Hoàng thượng yêu chiều.
Nào ngờ họa vô đơn chí, vốn dĩ nguyệt sự của nàng ta luôn không đều, lần này đã trễ suốt ba tháng. Đột nhiên một ngày nọ, nàng ta nôn mửa dữ dội, Hoa phi thấy vậy không ổn liền mời thái y đến, ai ngờ chẩn đoán ra đã mang th/ai hơn hai tháng.
Hóa ra vào ngày biệt viện bốc ch/áy, Hương Mạt công chúa không chỉ trúng th/uốc mê, mà trong th/uốc mê còn chứa một loại dược tính cực mạnh, chỉ cần chạm vào cơ thể đàn ông là sẽ phát tác.
Khi Tông Chính Minh Phương bế nàng ta lên, đ/ộc đã phát tác, toàn thân nóng ran, khao khát khó nhịn. Dù trên mặt có vết thương, nàng ta vẫn không ngừng cọ sát thân mình vào biểu ca, chủ động x/é mở cổ áo lộ ra bầu ngựk quyến rũ, ánh mắt mông lung câu dẫn người đàn ông.
Ăn uống sắc dục là bản tính, Tông Chính Minh Phương vốn định chống cự nhưng dưới sự trêu chọc của nàng ta liền bùng phát d/ục v/ọng, hai người lăn vào nhau không thể kiểm soát, ân ái mặn nồng.
Sau một đêm hoan lạc, cả hai đều vô cùng phẫn nộ. Một kẻ chột mắt, một kẻ mặt x/ấu, đối phương vốn không phải là người mình muốn, thế là họ bình tĩnh lại, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện này, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Đáng tiếc trời không chiều lòng người, ngay khi cả hai tưởng rằng chuyện này đã qua, không ai hay biết, thì sự hoang đường đêm đó lại bị cái th/ai trong bụng vạch trần.
Trớ trêu thay, ba ngày trước khi Hương Mạt công chúa được chẩn đoán mang th/ai, Tông Chính Minh Phương vừa cưới con gái của Hộ bộ thị lang là Mã Yến Yến về nhà. Lúc thái y bắt mạch thì vợ chồng trẻ vừa mới về nhà ngoại thăm hỏi.
Ban đầu Hương Mạt công chúa còn muốn đổ tội đứa trẻ trong bụng cho Lê Thương Khung, nhưng một thị vệ sống sót đi theo là người của Dung Quận vương, hắn đứng ra chứng thực cha đứa trẻ là Tông Chính Minh Phương, đồng thời thuật lại chi tiết tình hình ngày hôm đó.
Sau đó Hương Mạt công chúa buộc phải gả cho Tông Chính Minh Phương làm vợ chính thất, người vợ trước đó trở thành thiếp, hai nữ cùng hầu một chồng... vô cùng náo nhiệt.
"Lê đại ca, huynh không cần về quân doanh sao? Dù xây nhà không phải việc nhỏ, nhưng các em gái sẽ giúp đỡ, em nghĩ mình vẫn quán xuyến được."
Ánh mắt Lê Thương Khung trầm xuống, ăn nốt miếng bánh bao kẹp th!t cuối cùng rồi vỗ tay, vươn tay ôm lấy vị hôn thê không biết gì, vô tri mới là hạnh phúc: "Giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu, sau khi nhà xây xong, có lẽ ta sẽ có một khoảng thời gian rất dài không thể qua đây được."
Nghe vậy, sắc mặt nàng hơi ảm đạm: "Phải dẫn quân... thao luyện sao?"
"Ừm!" Hắn ôm người trong lòng ch/ặt hơn, hít hà hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc nàng, cảm thấy mình vì nàng mà trở nên mềm yếu, không nỡ rời đi.
"Huynh... dọc đường bảo trọng, em đợi huynh về." Cuối cùng, nàng thì thầm một câu: "Dù sống hay ch*t em cũng đợi huynh, cả đời này."
"Nhu nhi..." Hốc mắt hắn đỏ hoe.
Hóa ra nàng đã biết, vùng Cảnh Giang đã khai chiến, phiên vương Lâm Kính Vương lấy cớ "thanh quân trắc" (dẹp lo/ạn bên cạnh vua) để xuất binh, mà hắn phải trấn thủ đại doanh Ôn Châu, để phòng tàn quân địch đá/nh lén...
Đêm tối gió lạnh.
Ừm! Rất thích hợp để gi*t người... phóng hỏa.
Hàng chục bóng đen len lỏi khắp nơi trong thành Ôn Châu, họ như những h/ồn m/a không để lại dấu vết lướt qua không trung, không dừng lại ở bất cứ đâu.
Đã canh ba rồi, giờ khắc Diêm Vương định đoạt.
Người canh đêm khoảng năm mươi tuổi gõ mõ, cao giọng hô lớn: "Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa... Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa... cẩn thận..."
Ơ! Đó là gì?
Từ xa nhìn thấy một mảng ánh đỏ, cách vài con phố, nhà ai đang mở tiệc mà dùng nhiều đèn lồng đỏ thế kia, thắp sáng nửa thành, thật đúng là đại gia giàu có...
Á! Không đúng, đó là lửa, ch/áy nhà rồi.