Lý Ngọc Lương cười gượng xin lỗi, ngoan ngoãn nhận lấy đồ đạc rồi quay sang nhìn Phan Ngọc.

"Phan tiểu thư, nàng ra ngoài một mình sao..."

Lời vừa dứt, hắn đã sững sờ tại chỗ, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện sau lưng Phan Ngọc.

"Lý công tử, đã lâu không gặp."

Khuông Liên Hải nheo đôi mắt dài hẹp, cười mà như không, khiến Lý Ngọc Lương thấy lạnh sống lưng.

Hắn trơ mắt nhìn Khuông Liên Hải chuyển đồ sang tay trái, sau đó thong dong nắm lấy bàn tay trắng ngần của Phan Ngọc. Phan Ngọc không hề phản ứng, vẫn đang vui vẻ trò chuyện với Thạch Đầu, dường như đã quen với việc này.

Biểu cảm của Lý Ngọc Lương lúc xanh lúc xám.

Dù đã buông bỏ Phan Ngọc, nhưng dù sao hai người cũng là bạn bè, thấy nàng ở bên cạnh kẻ tiểu nhân thâm hiểm, đầy mưu mô này, trong lòng hắn không khỏi bất bình.

Định lên tiếng châm chọc, nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt âm u của Khuông Liên Hải, trong sự đe dọa rõ mồn một còn ẩn chứa vài phần kh/inh miệt.

Lý Ngọc Lương nghiến răng, nhìn bàn tay đang nắm ch/ặt của hai người, rồi lại nhìn nụ cười của Phan Ngọc. Cân nhắc một lúc, hắn trừng mắt nhìn Khuông Liên Hải vài cái rồi ủ rũ cúi đầu.

Đôi bên hàn huyên chẳng được mấy câu, Thạch Đầu lấy cớ trời đã muộn, nhất quyết kéo Lý Ngọc Lương rời đi.

"Sao hai người họ đi vội thế nhỉ?"

Phan Ngọc nhận ra điều bất thường, trong lòng khó hiểu. Quay người lại, thấy sư huynh mình đang cười đầy thuần lương, dù vẫn còn thắc mắc nhưng nàng cũng không tiện hỏi nhiều.

"Trời đã tối rồi, nếu m/ua đủ đồ thì về sớm thôi, đừng để Phan đại nhân đợi lâu." Khuông Liên Hải ân cần nhắc nhở.

Phan Ngọc gật đầu.

Hai người kiểm kê lại đồ đạc rồi khởi hành về phủ Phan.

Trước cổng phủ Phan.

Khuông Liên Hải chuyển đồ cho người hầu, nhìn sâu vào mắt Phan Ngọc: "Sư muội, đồ đã đưa đến nơi rồi, vậy ta xin phép cáo từ..."

Lời chưa dứt, giây sau đã bị Phan Ngọc nắm lấy cánh tay.

"Sư huynh, đừng vội đi chứ? Nay đã cận Tết, huynh cũng không kịp về Thiên Sơn, chi bằng ở lại cùng đón Tết đi?"

Phan Ngọc nhìn hắn đầy mong đợi.

Đầu mũi nàng hơi đỏ, trong mắt ánh nước long lanh, khiến Khuông Liên Hải nhất thời ngẩn ngơ. Bàn tay đang nắm lấy hắn lạnh buốt, nhưng lại khiến hắn cảm nhận được hơi ấm bấy lâu nay thiếu vắng.

Khuông Liên Hải không thể kiểm soát trái tim đang đ/ập lo/ạn nhịp, cố nén niềm vui sướng khó tả, khóe miệng không tự chủ được mà khẽ nhếch lên.

"Như vậy liệu có không ổn lắm không, chỉ sợ làm phiền nàng và Phan đại nhân." Trong lòng vẫn còn lo lắng, hắn ngập ngừng nói.

Dẫu đã có danh phận hôn phu hôn thê với sư muội, nhưng cả hai vẫn chưa chính thức thành thân. Một người đàn ông đơn thân như hắn đến phủ Phan đón Tết, sợ rằng sẽ gây ra những lời đàm tiếu.

"Có gì mà không ổn? Huynh yên tâm, cha ta sẽ không để ý đâu." Phan Ngọc tự tin hất cằm, dáng vẻ như thể "cứ để đó cho ta".

"Nhưng mà..."

"Nhưng cái gì mà nhưng, sư huynh sao huynh lại trở nên lề mề như bà cụ non thế? Được rồi, đừng đứng ngốc ở cửa chịu lạnh nữa, mau vào trong sưởi ấm đi."

Khuông Liên Hải không tiện từ chối, đành ngoan ngoãn để Phan Ngọc kéo vào phủ.

"Cha, con về rồi!" Sau khi chuyển đồ cho Xuân Hương, Phan Ngọc vội vã chạy vào đại sảnh, thân mật nắm lấy tay Phan phụ.

"Con gái lớn thế này rồi mà làm việc vẫn còn hấp tấp." Phan phụ xụ mặt, khẽ gõ lên trán nàng, nhưng ý cười trong mắt đã b/án đứng tâm trạng thật sự của ông.

Nhìn về phía Khuông Liên Hải, trong mắt ông thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

"Đúng rồi, con còn đưa cả đại sư huynh về nữa. Cha xem, ngày Tết ngày nhất, sư huynh lẻ loi một mình cũng chẳng biết đi đâu, đáng thương quá đi mất?"

Phan Ngọc thấy vậy vội lên tiếng giải thích.

"Cha, cha chắc chắn sẽ không để ý đúng không?"

Nàng tinh nghịch chớp chớp mắt, nhìn Phan phụ đầy mong đợi rồi thuận tay khoác lấy cánh tay ông.

"Phan đại nhân, vãn bối mạo muội, xin được quấy rầy." Khuông Liên Hải tiến lên hành lễ, thần thái có phần khép nép.

Ánh mắt Phan phụ đảo qua lại giữa hai người, lập tức hiểu ra mọi chuyện.

"Còn gọi gì là Phan đại nhân nữa? Sắp thành người một nhà rồi."

Ông tiến lên vỗ nhẹ vai Khuông Liên Hải, chỉ qua vài ánh mắt, Khuông Liên Hải lập tức hiểu ý, vành tai hơi đỏ lên.

"Nhạc phụ đại nhân."

Hắn vội vàng hành lễ lần nữa.

"Thế mới phải."

Phan phụ lộ vẻ tán thưởng.

"Được rồi cha, cha đừng trêu huynh ấy nữa!"

Đại sư huynh vốn luôn lạnh lùng cao ngạo trước mặt người ngoài, lúc này lại khúm núm như một nàng dâu nhỏ. Phan Ngọc không nhịn được cười tr/ộm, đôi mắt hạnh đã cong thành hình trăng khuyết.

Lời tác giả:

Cho ăn đồ ngọt trước nhé [ngượng ngùng]

Trăng sao thưa thớt.

Trong phủ Phan, mọi người vui vẻ cùng dùng bữa cơm tất niên.

Sau vài tuần rư/ợu, Khuông Liên Hải trút bỏ nỗi lo âu, trò chuyện vui vẻ với Phan phụ. Phan Ngọc tâm trạng rất tốt nên có phần quá chén, chẳng bao lâu đã hơi say.

Ăn uống no nê, nàng đi bộ ra đình nghỉ mát, ngắm nhìn bầu trời đêm đen kịt, bất giác ngẩn người.

Gió đêm lạnh lẽo thổi lên đôi má đang nóng bừng, tựa như những mũi kim nhỏ đ/âm vào mặt. Chỉ một lát sau, Phan Ngọc chợt thấy tỉnh táo hẳn, cơn say cũng vơi đi ba phần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Cuộc Gọi Nhỡ Của Mẹ

Mười hai năm sau ngày mẹ mất tích... Tôi nhận được cuộc gọi của bà. Chính xác hơn... Là một cuộc gọi nhỡ. Hai giờ mười ba phút sáng, chiếc điện thoại cũ nằm trong ngăn tủ đầu giường bỗng rung lên. Chiếc điện thoại ấy đã bị khóa thuê bao từ lâu, màn hình cũng nứt một góc. Bên trong chỉ còn duy nhất một chiếc SIM cũ từ hơn mười năm trước. Một tuần trước, để trích xuất những tấm ảnh cũ trong máy, tôi phải ra chợ đồ cũ mua một bộ sạc đa năng, khó khăn lắm mới sạc được đúng một vạch pin. Vì thế, lúc màn hình đột nhiên sáng lên, tôi còn tưởng viên pin bị phồng gây chập mạch, tự nhiên "sống dậy". Cho đến khi tôi mở khóa màn hình... Trên đó hiện rõ tên người gọi: Mẹ. Thời lượng cuộc gọi: 0 giây. Tôi nhìn chằm chằm hai chữ ấy. Đầu ngón tay dần dần tê cứng. Mẹ tôi mất tích khi tôi mười lăm tuổi. Ai cũng nói bà đã nhảy sông tự vẫn. Cảnh sát tìm kiếm suốt ba tháng, cuối cùng chỉ tìm thấy chiếc khăn quàng màu đỏ của bà bên bờ sông ngoại ô. Chỉ có bố tôi khăng khăng nói... Mẹ đã bỏ theo người đàn ông khác. Lúc nói câu ấy... Ông đang ngồi xổm trong bếp lau rửa nền nhà. Nước trong chiếc xô... Có màu đỏ nhạt.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
0