Hộp thức ăn được đưa tới, lính canh nhìn nhau, chia một phần đẩy vào trong cũi, rồi cùng ngồi xuống bàn, vội vàng giải quyết cái bụng đang réo. Lão Tứ bưng cơm canh, nước mắt chực trào, nuốt không trôi.
"Mẹ ơi, con, con bất hiếu..."
Một khắc sau, lính canh gục xuống bàn.
Một bóng đen lặng lẽ lẻn vào.
Cơm canh vẫn nguyên vẹn, Lão Tứ ngước mắt nhìn rõ người trước mặt, không khỏi kinh hãi.
"Lại là ngươi!"
Bên ngoài trướng, người canh gác thay phiên.
Trong trướng, bóng người chớp nhoáng, như chim nhạn bay không để lại tiếng động.
Ổ khóa tủ xoay chuyển, một lát sau đã bị mở ra. Bóng người đó lấy ra một bức thư, tráo đổi với bức thư trong tủ, bức thư cũ được nhét vào trong ngựk áo.
Bỗng có làn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh khó nhận ra. Người đó khựng lại, nhìn quanh bốn phía, lập tức khôi phục ổ khóa như cũ, vội vàng đứng dậy rời đi.
"Đã đến rồi, việc gì phải vội vã rời đi như vậy?"
Tiếng trêu chọc vang lên.
Trong nháy mắt, nến trong trướng thắp sáng trưng, Võ Quan Long và Mã Vinh từ hai bên bước ra. Kẻ đó, hay nên gọi là Tiểu Trác, cận vệ bên cạnh Võ Quan Long, lúc này mặt c/ắt không còn giọt m/áu, h/oảng s/ợ nhìn hai người tiến lại gần.
"Ngươi có biết tội xâm nhập doanh trướng là gì không!"
"Tướ, tướng quân!" Nhãn cầu Tiểu Trác xoay chuyển, cố nén sự hoảng lo/ạn, "Tiểu nhân chiều tối bỏ quên văn thư cần gửi đi, sợ tướng quân trách ph/ạt nên mới mạo muội lẻn vào lấy, xin tướng quân tha tội!"
Hắn cung kính đưa văn thư ra.
"Ngươi đang tìm cái này à?" Mã Vinh thò tay vào ngựk, rút ra một bức thư, "Ngươi không bằng xem thử, thứ ngươi vừa tráo đổi rốt cuộc là gì?"
Tiểu Trác trong lòng thắt lại, cố nặn ra nụ cười, "Đại nhân nói đùa rồi, tiểu nhân nào có tráo đổi thứ gì?"
"Vậy thì lạ thật?" Mã Vinh mở tủ lấy phong thư, thong thả mở tờ giấy ra, công khai trước mặt mọi người, "Thơ từ ta cất giữ chỗ Võ tướng quân, sao chớp mắt đã biến thành một bức thư nhà rồi?"
Tiểu Trác mặt c/ắt không còn giọt m/áu, theo bản năng cúi đầu, sờ lên ngựk.
Khi ngước mắt lên, hai ánh nhìn sắc lẹm b/ắn thẳng tới, hắn biết mình đã lộ tẩy, chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.
"Lão Tứ là lính đồn trú, hành động mỗi ngày đều bị hạn chế. Trước đó ta đã thấy lạ, chỉ dựa vào một mình hắn, làm sao có thể hạ th/uốc vào cơm canh của tất cả lính canh đêm đó, lại còn hạ đúng liều lượng, chỉ khiến họ mệt mỏi chứ không mê man."
Mã Vinh chậm rãi tiến lên, nhìn chằm chằm vào gương mặt ngày càng tái nhợt của Tiểu Trác.
"Nếu có ngươi, kẻ cận vệ tự do ra vào doanh trại làm đồng phạm, thì mọi chuyện mới thông suốt."
"Không ngờ sau Tiểu Lâm Tử, bên cạnh ta vẫn còn kẻ ăn cây táo rào cây sung như ngươi." Ánh mắt Võ Quan Long như đuốc, không giấu được sự thất vọng.
"Ngươi rốt cuộc có mục đích gì!"
Hai người định thẩm vấn thì bỗng có tiếng báo cáo khẩn.
"Vào đi."
Một binh sĩ loạng choạng xông vào trướng, vội vàng quỳ xuống, vẻ mặt hơi hoảng lo/ạn, "Bẩm tướng quân! Tên lính đào ngũ bắt được sáng nay, hắn ch*t rồi!"
Lời vừa dứt, ba người gần như đồng loạt nhìn về phía hắn, ánh mắt ngỡ ngàng.
"Ngươi nói cái gì?"
Trong phòng giam.
Mi mắt Lão Tứ rũ xuống, vẻ mặt đờ đẫn, như thể chìm vào giấc ngủ sâu.
"...Sau khi chúng tôi ăn cơm xong thì thấy buồn ngủ lạ thường, đợi đến khi tỉnh lại thì hắn đã thế này rồi!"
Hai tên lính canh quỳ rạp xuống đất, khóc lóc c/ầu x/in.
"Tiểu nhân thiếu trách nhiệm, xin tướng quân tha tội!"
Võ Quan Long đứng trước song sắt, mày nhíu ch/ặt đầy u ám. Mã Vinh tiến lên kiểm tra th* th/ể-- sau khi x/ác nhận thân nhiệt và độ cứng của cơ thể, bước đầu kết luận thời gian t/ử vo/ng khoảng nửa canh giờ trước.
Tên lính đưa cơm đứng bên cạnh, hai chân r/un r/ẩy.
Ngoài song sắt, lớp bột màu xám đất vốn đều đặn, không khác gì cát đ/á, lúc này đang vương vãi khắp mặt đất, đậm nhạt không đều.
Phan Ngọc bước tới, ánh mắt rủ xuống, trầm tư.
"Quảng ca, sao giờ mới về? Còn nửa canh giờ nữa là đến giờ đổi ca rồi."
"Bụng khó chịu quá, đi nhà xí một chuyến. Chậc, cả ngày không thấy lão Tứ, trong lòng cứ thấy hoang mang thế nào ấy." Tên lính có nốt ruồi siết ch/ặt thắt lưng, suy tư nói.
Cổng thành, trăng sáng treo cao.
Binh sĩ xếp thành hàng, lần lượt đi qua khoảng trống, tiến về vị trí canh gác. Không xa đó, Phan Ngọc và Mã Vinh cải trang thành binh sĩ, đứng canh một bên.
"Phan Ngọc, chiêu này của muội thực sự có ích sao?"
"Đây là tuyệt tác của Q/uỷ Hồ Ly, với tính cách của hắn, nghĩ là sẽ không sai đâu."
Đợi mọi người đứng vào vị trí, nơi khoảng trống vừa đi qua bỗng phản chiếu những đốm sáng mờ nhạt, giống hệt dấu chân người.
Một khắc sau.
Tên lính có nốt ruồi bị áp giải vào trướng, vẻ mặt thận trọng, trong mắt đầy khó hiểu, "Không biết tướng quân gọi tiểu nhân tới đây có gì phân phó?"
Võ Quan Long chậm rãi xoay người.
"Nói đi, rốt cuộc là ai phái ngươi tới, có mục đích gì?"
"...Tiểu nhân không hiểu ý ngài." Quảng ca chớp mắt, siết ch/ặt ngón tay, biểu cảm vẫn chất phác như cũ.
"Hôm nay có binh sĩ bỏ trốn, tướng quân đã nghiêm lệnh phong tỏa tin tức, ngoài những binh sĩ tham gia bắt giữ ra, không ai biết rốt cuộc là ai bỏ trốn. Mà nơi giam giữ kẻ đào ngũ, lại càng chỉ có vài người biết."