Nhìn anh ta ngồi trên xe lăn, trên tay vẫn còn treo bình truyền dịch, Tiêu Chỉ Nhân khẽ hỏi Thẩm phu nhân một câu:
"Thật sự có thể xuất viện như vậy sao ạ?"
Thực ra bác sĩ cũng khuyên anh nên nằm viện theo dõi thêm vài ngày, nhưng Thẩm phu nhân nghĩ bụng Tiêu Chỉ Nhân không biết chừng ngày nào đó sẽ bỏ chạy mất, nên đã khuyên anh nếu không còn gì đáng ngại thì về sớm, rồi thuê vài bác sĩ và y tá chuyên nghiệp về nhà chăm sóc.
Tất nhiên, những điều này Thẩm phu nhân sẽ không nói cho Tiêu Chỉ Nhân biết.
"Không có gì đáng ngại đâu, trong b/ệnh viện người đông ồn ào ở cũng không thoải mái lắm, về nhà nghỉ ngơi cũng tốt."
Tiêu Chỉ Nhân không hiểu rõ ngọn ngành, chỉ có thể lặng lẽ gật đầu.
Dù sao việc nhà người ta hình như cũng không đến lượt cô phải bận tâm.
Giang Thừa Vũ vốn định dùng cách giữ lại đồ đạc của Tiêu Chỉ Nhân để ép cô quay về nhận sai và xin lỗi.
Nhưng một tuần trôi qua, cô vẫn bặt vô âm tín, dường như đã quyết tâm c/ắt đ/ứt với anh.
Tâm trạng anh ngày càng bực bội, thỉnh thoảng lại nổi cáu, khiến những người xung quanh đều nơm nớp lo sợ.
Cố Ngưng không biết tại sao anh lại tức gi/ận, lúc đầu còn khuyên nhủ, nhưng thấy anh không nghe lọt tai nên cũng lười quản nữa.
Đợi đến ngày thứ tám vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Chỉ Nhân đâu, Giang Thừa Vũ không thể nhịn được nữa, bắt đầu đi khắp nơi nghe ngóng tin tức của cô.
Nhưng hỏi tới hỏi lui, người thì bảo không biết, người thì nhìn anh không vừa mắt nên chẳng thèm đếm xỉa.
Anh sốt ruột đến mức muốn bốc hỏa, vừa sợ cô chuyển đến thành phố khác, vừa sợ cô xảy ra chuyện gì, thậm chí còn thuê thám tử tư đi điều tra tin tức của cô.
Rất nhanh, một xấp ảnh và thông tin đã được gửi về.
Nhìn thấy Tiêu Chỉ Nhân trong ảnh vẫn bình an vô sự, Giang Thừa Vũ cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Nhưng nhìn thấy vị quý phu nhân xuất hiện bên cạnh cô, chân mày anh lại nhíu ch/ặt.
Người này rốt cuộc là ai? Đêm hôm đó đưa cô đi, mấy ngày nay lại luôn ở bên cạnh cô, theo lý mà nói thì chắc chắn là người quen.
Vậy tại sao anh chưa từng nghe Tiêu Chỉ Nhân nhắc đến?
Thám tử tư rất nhanh đã truyền đạt thân phận của vị phu nhân này cho anh.
"Đây là phu nhân của Tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm thị, Diệp Uyển Thanh."
Tập đoàn Thẩm thị? Mẹ ruột của Thẩm Ứng Lan?
Trong đầu Giang Thừa Vũ lại phát lại đoạn video kia, lập tức không ngồi yên được nữa, anh lại bảo thám tử đi điều tra xem rốt cuộc Tiêu Chỉ Nhân và Thẩm Ứng Lan có qu/an h/ệ gì, rồi lái xe lao thẳng đến nhà họ Thẩm.
Xe còn chưa dừng hẳn, anh đã nhìn thấy bóng dáng Tiêu Chỉ Nhân trong vườn.
Cô đang ngồi dưới chiếc ô che nắng trò chuyện gì đó với một người đàn ông, gương mặt tràn đầy ý cười.
Cốc cà phê trên tay cô không vững, đổ một ít lên váy, người đàn ông bên cạnh lập tức rút giấy ăn giúp cô lau sạch.
Nhìn hành động có vẻ thân mật của hai người, Giang Thừa Vũ h/ận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Thông tin từ thám tử tư cũng gửi đến đúng lúc, anh nhấn vào nhìn thấy mấy chữ "bạn học đại học", sắc mặt càng thêm khó coi.
Vừa chia tay đã qua lại gần gũi với bạn học đại học thế này? Xem ra qu/an h/ệ không tầm thường chút nào!
Cơn gi/ận trào dâng, anh trực tiếp đ/ập cửa xe bước ra, nhìn chằm chằm qua hàng rào.
Có lẽ vì sự c/ăm h/ận trong mắt anh quá rõ ràng, Tiêu Chỉ Nhân nhanh chóng cảm nhận được, nghiêng đầu nhìn sang.
Vừa thấy là anh, cô lại nhanh chóng quay đầu đi coi như không nhìn thấy, còn cúi người thì thầm vài câu với người đàn ông kia, rồi đẩy xe lăn định quay vào nhà.
Nhìn thấy cô lại sắp biến mất khỏi tầm mắt mình, Giang Thừa Vũ gi/ận không kìm được, lớn tiếng gọi một câu: "Tiêu Chỉ Nhân".
Tiêu Chỉ Nhân không quay đầu lại, ngược lại người đàn ông trên xe lăn quay đầu nhìn lại một cái.
Hai người không biết nói gì, chẳng bao lâu sau, Tiêu Chỉ Nhân đẩy xe lăn đi tới, nhìn anh với vẻ mặt lạnh nhạt.
"Có chuyện gì không?"
Biểu cảm của Giang Thừa Vũ âm trầm đ/áng s/ợ, giọng điệu đầy bất mãn:
"Mấy ngày nay cô ở đây sao?"
"Không cần anh quản."
"Cô và cậu ta rốt cuộc là qu/an h/ệ gì? Vừa chia tay mấy ngày đã dọn vào nhà cậu ta rồi sao?"
Tiêu Chỉ Nhân không ngờ anh lại xoắn xuýt vấn đề này, nhìn vẻ mặt đầy gi/ận dữ của anh, cô chỉ thấy hơi buồn cười.
"Anh cũng biết chúng ta chia tay rồi mà, vậy anh còn hỏi cái gì? Tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo với anh đâu nhỉ?"
Thấy cô không hề phủ nhận, Giang Thừa Vũ tức đến mức phổi như muốn n/ổ tung.
"Đúng, chuyện sau khi chia tay tôi không quản được, nhưng cô 'nối tiếp không khe hở' thì tôi không được hỏi vài câu à? Ai biết được là hai người liên lạc sau khi chia tay, hay là đã tằng tịu với nhau từ lúc còn ở bên tôi rồi!"
Nghe anh vu khống không căn cứ, Tiêu Chỉ Nhân chỉ thấy cạn lời, đang định sắp xếp ngôn từ để m/ắng anh vài câu, thì Thẩm Ứng Lan vốn nãy giờ không nói gì đột nhiên lên tiếng:
"Vậy thì anh hiểu lầm rồi, tôi và Nhân Nhân không phải 'nối tiếp không khe hở', trong thời gian hai người yêu nhau cũng chưa từng liên lạc."
Nghe thấy câu này, sắc mặt Giang Thừa Vũ dịu đi đôi chút, nhưng câu tiếp theo lại khiến tâm trạng anh rơi xuống đáy vực:
"Tôi và Nhân Nhân đã ở bên nhau từ thời đại học rồi, sau đó tôi bị b/ệnh nên chủ động đề nghị chia tay."