Nửa giờ sau, trợ lý gọi điện báo cáo lại.
"Thẩm tổng, theo thông tin thu thập được, trong những năm tháng cô Tiêu ở bên Giang Thừa Vũ, cô ấy thường xuyên bị người khác chế giễu, trêu chọc..."
Cuộc điện thoại này kéo dài rất lâu, đến cuối cùng, trên gương mặt Thẩm Ứng Lan đã không còn bất kỳ biểu cảm nào nữa. Đô Đô trong lòng anh dường như cảm nhận được tâm trạng không tốt của chủ nhân nên vùng vẫy nhảy xuống.
Anh hồi tưởng lại câu "một trăm lần" của Giang Thừa Vũ vào buổi chiều, ngón tay gõ mạnh lên mặt bàn.
Thư ký đợi mãi không thấy trả lời, dè dặt gọi vài tiếng "Thẩm tổng". Lúc này anh mới hoàn h/ồn, lạnh lùng vứt lại một câu:
"Chấm dứt vô thời hạn tất cả các dự án hợp tác với Tập đoàn Giang thị."
Câu nói không đầu không đuôi này khiến trợ lý sững sờ, nhưng vì biết rõ tính khí của ông chủ nên anh ta không dám hỏi thêm.
Nghe thấy tiếng "Rõ" truyền đến từ điện thoại, Thẩm Ứng Lan nhấn nút ngắt máy. Sau đó, anh tựa lưng vào ghế, nhìn ánh nắng mùa thu trong trẻo ngoài cửa sổ, tâm tư cuộn trào không dứt.
Đôi ba chú chim đậu trên bậu cửa sổ, hót líu lo vài tiếng, lập tức đưa anh trở về khung cảnh lần đầu tiên gặp Tiêu Chỉ Nhân bảy năm trước.
Đó là kỳ nhập học tân sinh viên, vì lý do sức khỏe nên anh không tham gia huấn luyện quân sự, một mình ngồi nghỉ trong giảng đường, lật giở sách rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa, có người khẽ lay tay anh, đá/nh thức anh khỏi giấc mơ huyền ảo xinh đẹp. Anh lơ mơ mở mắt, nhìn thấy một gương mặt thanh tú và rạng rỡ.
"Tỉnh dậy đi, sắp đến giờ nghỉ trưa rồi, lát nữa thầy giáo sẽ đến khóa cửa đấy."
Giọng nói của cô rất trong trẻo, hòa cùng tiếng chim hót ngoài cửa sổ rơi vào trong tim anh, ríu rít, khiến anh chìm đắm vào đó. Anh gật đầu, ôm cánh tay đang tê rần đứng dậy, cô cũng xoay người nhảy chân sáo bước ra cửa.
Một vài người bạn cười đùa gọi cô qua, rồi nắm tay cô chạy xuống lầu.
Anh nhìn bóng người vừa biến mất và hành lang trống trải, không biết là giấc mơ đó vẫn chưa tỉnh, hay một giấc mơ mới lại bắt đầu.
"Tiêu Chỉ Nhân."
Anh lẩm nhẩm cái tên này, khắc ghi cô vào tận đáy lòng.
Bốn năm sau đó, anh nghe thấy cái tên này từ miệng vô số người, mỗi lần nghe thấy, trái tim lại vô thức rung động một lần. Ở nơi không ai chú ý tới, ánh mắt anh cũng đã vô số lần đặt trên bóng lưng của cô.
Chỉ là những tâm sự này không ai có thể nhận ra, ngoài anh ra, không một ai biết cả.
Tiêu Chỉ Nhân rất được lòng các nam sinh, thỉnh thoảng lại nghe được những tin đồn về việc ai đó tỏ tình với cô thất bại. Trong những buổi tán gẫu trong ký túc xá nam, cũng thỉnh thoảng nhắc đến việc cô rốt cuộc thích kiểu con trai như thế nào. Thẩm Ứng Lan luôn im lặng lắng nghe, không bao giờ tiếp lời.
Nhưng trong lòng anh cũng đã tự hỏi rất nhiều lần: Người cô thích sẽ là kiểu người như thế nào nhỉ?
Cho đến năm cuối đại học, tin tức cô theo đuổi đi/ên cuồ/ng một nam sinh ngoài trường lan ra, anh từng liếc nhìn bức ảnh của nam sinh đó, trong lòng nảy sinh chút cảm giác bi thương. Đang cảm thương điều gì? Bi thương điều gì? Chính anh cũng không biết.
Khi tốt nghiệp, tin tức từ nước ngoài truyền về, nói rằng b/ệnh tình của anh đã có bước đột phá lớn trong điều trị, người nhà yêu cầu anh sang đó kiểm tra. Và cùng với tin đó, còn có tin tức Tiêu Chỉ Nhân đang ở bên nam sinh kia.
Chuyện cuối cùng có thể níu giữ anh lại đã tan thành mây khói, anh bước lên chuyến bay vượt đại dương.
Con đường phía trước đầy rẫy sương m/ù vô định, sống và ch*t chỉ trong gang tấc, ngày mai sẽ ra sao? Chính anh cũng không biết.
Vì vậy trước khi đi, anh từng thầm nguyện một điều, đó là mong cô được hạnh phúc.
Như vậy, dù có thể gặp lại hay không thể gặp lại nữa, anh cũng không còn hối tiếc.
Sau một thời gian tiếp xúc, Tiêu Chỉ Nhân phát hiện ra mình từng hiểu lầm Thẩm Ứng Lan rất nhiều. Một người hay cười, hoạt ngôn như vậy, tại sao cô lại cảm thấy anh là người vô tình chứ? Nghĩ tới nghĩ lui, cô cuối cùng quy kết nguyên nhân là do ít tiếp xúc.
Nghe xong phân tích của cô, Thẩm Ứng Lan cũng thấy rất có lý:
"Là lỗi của anh, sớm biết chúng ta có duyên phận như hôm nay thì lúc đó nên nói chuyện với em nhiều hơn, để lại ấn tượng tốt đẹp."
Thẩm phu nhân đang ôm Đô Đô đi tới cũng gõ nhẹ vào đầu anh:
"Đúng vậy, nếu con chịu làm quen với Nhân Nhân sớm hơn thì bác và nó đã có thể quen nhau mấy năm rồi, đều tại con cái đồ gỗ mục không chịu lên tiếng."
Nghe thấy lời phàn nàn của Thẩm phu nhân, Tiêu Chỉ Nhân che miệng cười thầm.
Thấy mẹ đến, Thẩm Ứng Lan biết đã đến giờ trà chiều của hai người, nên chủ động đứng dậy nhường chỗ.
Thẩm phu nhân nắm lấy tay Tiêu Chỉ Nhân, bĩu môi về phía bóng lưng anh:
"Nhân Nhân à, thực sự không cân nhắc Ứng Lan sao? Bác thấy hai đứa rất xứng đôi, hay là thử xem sao?"
Hơn một tháng nay, Tiêu Chỉ Nhân nghe những lời này đến mức lỗ tai sắp mọc kén, đã hoàn toàn miễn dịch, cô đưa ra một câu trả lời theo công thức sẵn có.