Thấy cô im lặng, Trương Hướng thức thời không hỏi thêm. Thang máy nhanh chóng lên đến tầng sáu, đ/ập vào mắt là một cánh cửa màu đen nhám. Trên cửa có camera hướng thẳng về phía thang máy, dưới đất đặt tấm thảm màu xanh thẫm, bên cạnh lắp một chiếc chuông cửa nhỏ nhắn ấm áp, chỉ cần chạm vào sẽ phát ra tiếng kêu chiêm chiếp.
“Đi theo tớ.”
Trương Hướng nhập mật mã, dẫn cô vào trong nhà. Lộ Tri Ý bước vào, khựng lại ở lối vào. Cửa chính được thiết kế với cửa kính sát đất tầm nhìn cực kỳ thoáng đãng, ánh sáng dịu nhẹ lúc hoàng hôn đổ vào, phủ lên toàn bộ phòng khách một tông màu ấm áp.
Chủ đạo của căn phòng là màu gỗ nguyên bản tạo cảm giác thư giãn, điểm nhấn là mảng xanh hiện diện ở khắp mọi nơi, cùng những chú búp bê bông được bày trí ngẫu hứng. Chỉ cần lướt mắt qua vài giây, Lộ Tri Ý đã có thể cảm nhận được tâm huyết của chủ nhân căn hộ này.
“Thực ra diện tích căn này không quá lớn, nhưng được cái ấm cúng, rất hợp với cậu.”
Trương Hướng nói tiếp: “Có vài phòng, cậu có thể sử dụng tùy nhu cầu. Ví dụ như làm phòng sách hoặc phòng để đồ chẳng hạn.”
Lộ Tri Ý theo bước chân cậu ta xem qua một lượt, trong lòng đã có câu trả lời.
“Tớ khá thích căn này.”
Trương Hướng cười đắc ý, tự hào vỗ ngựk: “Tớ làm việc thì cậu cứ yên tâm~ Thực ra còn một căn diện tích rộng hơn, nhưng ánh sáng lại không tốt bằng căn này.”
Thời gian cũng không còn sớm, sau khi đã quyết định, Lộ Tri Ý không định đi xem thêm nữa. Cô hỏi: “Căn này giá khoảng bao nhiêu?”
Trương Hướng xòe bàn tay năm ngón: “Tiền thuê trả nửa năm một lần, cộng thêm tiền cọc, tổng cộng năm vạn.”
“Năm vạn...?”
Lộ Tri Ý sững người, sao lại đắt hơn cô tưởng tượng thế này.
Biết cô quan tâm đến giá cả, Trương Hướng giải thích:
“Vị trí Lâm Sơn Cư tốt hơn các khu chung cư thông thường, lại thêm ánh sáng tốt, bố cục hợp lý, thực ra giá này không hề đắt đâu.”
Lý lẽ thì đúng là vậy, nhưng...
Lộ Tri Ý vô thức mím môi, không che giấu tình hình tài chính của mình: “Thực ra... ngân sách của tớ chỉ đủ trả hai phần ba thôi.”
Nếu thực sự chuyển ra ngoài, cô còn phải tính đến chi phí sinh hoạt, không thể dồn hết tiền vào việc thuê nhà được.
“Suỵt...”
Trương Hướng gãi đầu, có chút khó xử. Căn hộ này là căn phù hợp nhất với Lộ Tri Ý mà cậu tìm được, nếu muốn rẻ hơn thì hoặc là vị trí không tốt, hoặc là không gian quá nhỏ. Quan trọng nhất là cô ấy thực ra có đủ khả năng thuê, chỉ là nhất thời không muốn bỏ ra số tiền lớn như vậy thôi.
Trương Hướng đi quanh phòng khách vài vòng, ướm hỏi: “Cậu có cân nhắc việc ở ghép không?”
Cậu chỉ vào căn phòng bên cạnh nhà vệ sinh: “Vừa hay phòng ngủ phụ này có thể dọn dẹp ra, cậu có quyền sử dụng phòng ngủ chính và phòng sách, sẽ không ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của cậu.”
“Hơn nữa cậu có thể dọn vào ở trước, đợi tìm được người phù hợp thì có thể chia sẻ áp lực kinh tế ngay.”
Ở ghép?
Lộ Tri Ý có chút d/ao động, nếu có thể dọn vào sớm thì là tốt nhất. Nhưng cô vẫn lo lắng: “Tớ sợ sẽ có nguy hiểm gì đó...”
Làm sale bao nhiêu năm, Trương Hướng biết cô đã có ý định, bèn thuyết phục tiếp:
“Đừng sợ, bên tớ sẽ sàng lọc những người có tính cách, công việc, gia đình tương đương với cậu.”
“Còn nữa, nếu có bất kỳ vấn đề gì cứ liên lạc với tớ,” cậu bổ sung, “đảm bảo cậu hài lòng tuyệt đối.”
Dù sao cũng là bạn học, nhân phẩm Trương Hướng rất đáng tin, điểm này Lộ Tri Ý chắc chắn.
“Được,” cô gật đầu, “cố gắng nhanh một chút nhé.”
Không chần chừ thêm, cô ký hợp đồng thuê nhà với Trương Hướng, chuẩn bị hôm nay về nhà dọn đồ.
*
Xe chạy vào khúc quanh nhà họ Lộ.
Dưới ánh đèn xe, Lộ Tri Ý nhạy bén quan sát thấy có người đang dắt Vượng Tài nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Là Trần Việt Trì sao?
Cô lái xe đuổi theo bóng dáng đó, phát hiện Vượng Tài đang trốn trong bụi cỏ đi vệ sinh.
Đã có chó thì chắc chắn phải có người.
Lộ Tri Ý xuống xe, cầm lấy dây dắt Vượng Tài, cố tình đi về hướng nhà mình.
“Này! Lộ Tri Ý!”
Một giọng nói đáng đò/n vang lên phía sau: “Cô tr/ộm chó của tôi làm gì?”
Lộ Tri Ý cố tình phớt lờ, định dắt thẳng chó về nhà.
Trần Việt Trì chạy nhanh đến trước mặt cô, dùng cơ thể chặn đường đi của cô: “Cô lại làm gì nữa đấy!?”
“Ơ, đây chẳng phải là Trần Việt Trì, người vừa chặn WeChat của tôi sao?”
Lộ Tri Ý khoanh tay, giọng điệu mỉa mai: “Trùng hợp thật, không ngờ lại gặp anh ở đây.”
Thấy cô như vậy, mặt Trần Việt Trì lập tức tối sầm lại.
“Lộ Tri Ý, cô đừng có vừa ăn cư/ớp vừa la làng!”
Có lẽ vì đã x/ác định được tình cảm với Lộ Tri Ý, Trần Việt Trì khi nhìn thấy biển số xe quen thuộc, phản ứng đầu tiên của anh lại là trốn tránh.