Lời còn chưa dứt, Tạ Trạch Viễn đã tiến lại gần cô từng chút một, dùng tông giọng dẫn dắt: “Tri Ý, anh không quan tâm. Hơn nữa, em cũng thích anh mà, chúng mình ở bên nhau được không?”
“Em...” Lộ Tri Ý nhìn anh, sững sờ, không biết phải phản ứng thế nào.
Thấy cô đứng ch/ôn chân tại chỗ, Tạ Trạch Viễn đưa bó hoa trong tay cho cô: “Tri Ý, em đồng ý không?”
Những đóa hồng đỏ thắm lấp lánh dưới ánh pháo hoa trên bầu trời đêm, ánh nhìn của Lộ Tri Ý chuyển từ bó hoa sang gương mặt Tạ Trạch Viễn.
Ánh mắt vốn luôn dịu dàng, ấm áp của anh lúc này gần như tràn ngập sự ân cần.
Lòng Lộ Tri Ý mềm nhũn, đón lấy bó hoa trong tay anh: “Được.”
“Cảm ơn em, Tri Ý.” Tạ Trạch Viễn ôm ch/ặt cô vào lòng, hôn lên những sợi tóc của cô: “Cuối cùng chúng ta cũng ở bên nhau rồi.”
Rõ ràng là một khung cảnh vô cùng lãng mạn, nhưng không hiểu sao, trong lòng Lộ Tri Ý lại không thấy vui vẻ như cô tưởng tượng.
Đêm đã về khuya, du khách trong công viên giải trí bắt đầu rời đi về phía cổng ra.
Tạ Trạch Viễn nắm lấy tay cô, khẽ vuốt ve mu bàn tay cô.
“Tri Ý, để anh đưa em về nhà nhé.” Anh quay đầu nhìn cô, Lộ Tri Ý dường như đang ngẩn ngơ nhìn đám đông phía trước.
Một đôi nam nữ đi phía trước họ dường như cũng là một cặp tình nhân, họ nắm tay nhau, thỉnh thoảng lại trao nhau nụ hôn, khi nhìn nhau, tình yêu trong mắt họ là thứ hoàn toàn không thể che giấu.
Lộ Tri Ý bỗng cảm thấy hơi gh/en tị, trong mắt cô, đây mới chính là tình yêu mà cô hằng tưởng tượng.
“Tri Ý?” Giọng nói trầm thấp của Tạ Trạch Viễn kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Sao vậy ạ?” Lộ Tri Ý nhìn anh, cố gắng tìm ki/ếm điều gì đó trong đôi mắt anh.
Nhưng đáng tiếc, chẳng có gì cả.
Tạ Trạch Viễn mỉm cười nhẹ, vẫn dáng vẻ ôn hòa, lịch thiệp ấy: “Anh đưa em về nhà.”
“Vâng.”
Dưới chân tòa nhà Lâm Sơn Cư.
Lộ Tri Ý ôm bó hoa hồng lớn bước ra từ ghế phụ, nhưng vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Trần Việt Trì đang đứng trong sảnh, nhìn chằm chằm vào họ, ánh mắt tối tăm khó hiểu.
Thấy dáng vẻ này của anh, Lộ Tri Ý theo phản xạ muốn tránh né, nhưng đã bị Tạ Trạch Viễn vòng tay ôm lấy vai, siết ch/ặt.
Tạ Trạch Viễn không ngờ đưa bạn gái về nhà lại gặp phải người mà anh không muốn thấy.
Tạ Trạch Viễn và Trần Việt Trì nhìn nhau, không hề rời mắt: “Tri Ý, sao cậu ta lại ở đây?”
Lộ Tri Ý không biết trả lời thế nào, chuyện cô và Trần Việt Trì ở ghép, A Trạch hình như không hề hay biết.
Hơn nữa, bây giờ cô là bạn gái của anh, vậy mà lại ở ghép với một người đàn ông khác...
Lộ Tri Ý còn đang nghĩ cách mở lời thì Trần Việt Trì đã trực tiếp nói ra, giọng điệu rất khó chịu: “Tạ Trạch Viễn, chẳng lẽ anh không biết tôi là bạn cùng phòng của Lộ Tri Ý sao?”
“Ồ?” Tạ Trạch Viễn bỗng hạ thấp giọng, âm cuối nghe rất quyến rũ, anh cúi đầu nhìn Lộ Tri Ý trong lòng rồi lại khẽ nhướng mày: “Xem ra bạn gái của tôi đúng là đủ lương thiện thật.”
Anh nhấn mạnh ba chữ “bạn gái tôi”, nụ cười trên mặt Trần Việt Trì lập tức đông cứng lại.
“Hai người... đã ở bên nhau rồi sao!?”
Tạ Trạch Viễn mỉm cười: “Đúng vậy.”
Nghe cuộc đối thoại của họ, lòng Lộ Tri Ý bỗng trở nên bồn chồn, cô thoát khỏi vòng tay Tạ Trạch Viễn, chỉ khẽ nói: “A Trạch, cảm ơn anh hôm nay, em vào nhà trước đây.”
Cánh tay Tạ Trạch Viễn lơ lửng giữa không trung, sau đó ánh mắt thay đổi nhanh chóng: “Được, về nhà nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Nhìn Lộ Tri Ý đã đi gần đến thang máy, Trần Việt Trì cũng vội vàng đuổi theo, cuối cùng còn khiêu khích nhìn Tạ Trạch Viễn một cái, vẻ đắc ý trong mắt vô cùng chướng mắt.
Sau khi Trần Việt Trì đóng cửa lại, anh nhìn thấy bó hồng đỏ mà Lộ Tri Ý cầm trên tay lúc nãy đang đặt trên bàn.
Đặt cạnh bó hướng dương do chính tay anh cắm, là hai phong cách hoàn toàn khác biệt.
Lộ Tri Ý đang ngồi trên sofa, ôm Vượng Tài chải lông cho nó.
“Cô...” Trần Việt Trì muốn hỏi cô về chuyện với Tạ Trạch Viễn, nhưng lại chẳng tìm thấy thân phận hay tư cách nào để mở lời.
Lộ Tri Ý biết anh muốn hỏi gì, nhưng lòng cô lúc này rất rối bời, không biết phải mô tả thế nào.
Vì thế cô chuyển chủ đề: “Công việc của anh thế nào rồi?”
Trần Việt Trì tưởng cô không muốn nói với mình, lòng đ/au nhói, anh dùng nụ cười che giấu sự ngại ngùng: “Hôm đó cô hỏi tôi thích làm gì, tôi phát hiện mình khá yêu quý thú cưng, nên đã xin làm học việc tại một cửa hàng thú cưng, dạo này... khá bận.”
Bận đến mức cô và Tạ Trạch Viễn ở bên nhau mà anh cũng không biết.
Mặc dù trong lòng đã sớm dự đoán trước, nhưng khi ngày đó thực sự đến, anh nhận ra mình thực ra không thể buông bỏ hoàn toàn.
Lộ Tri Ý vuốt ve lông Vượng Tài, không nghe ra sự đắng chát trong lời nói của anh: “Thế thì tốt quá.”