Cô vặn nắp bình ra ngửi thử, một làn hương gừng táo ấm nóng tỏa ra, khóe môi cô cong lên đầy thỏa mãn, khen ngợi: "Bác sĩ Lục thật chu đáo, đúng không Ninh Ninh?"
Tang Ninh khẽ "ừ" một tiếng, nắm lấy chiếc bình giữ nhiệt Lục Trừng đưa tới mà không nói gì, cũng chẳng biết nên nói gì cho phải.
Trần Giác ngồi ghế phụ cũng nhận ra bầu không khí tinh tế giữa Lục Hoài và Tang Ninh. Cậu tò mò liếc nhìn qua gương chiếu hậu, quét qua quét lại trên người hai người họ.
Quả nhiên cậu đã phát hiện ra rồi.
Thì ra là vậy.
Ánh mắt cậu dừng lại trên người Lục Trừng, nhưng lại bị Lục Trừng lườm ngược lại.
Khóe môi cậu nhếch nhẹ, sau đó lặng lẽ dựa người vào ghế, trong mắt đầy vẻ thấu hiểu.
Nếu không phải Trần Giác đã sớm biết mối qu/an h/ệ giữa Lục Hoài và Lục Trừng, thì với cái điệu bộ khen ngợi Lục Hoài hết lời của Lục Trừng lúc nãy, có lẽ cậu đã gh/en đến mức lật cả hũ giấm rồi.
Cậu quay sang nhìn Lục Hoài, trêu chọc: "Anh Lục, của em đâu?"
Ánh mắt sau cặp kính của Lục Hoài sững lại một chút, anh chỉ vào chai nước khoáng đặt ở ngăn cửa: "Em uống nước đi."
Trần Giác nhìn Lục Hoài đầy ẩn ý, cố tình bóp giọng: "Không chịu đâu, em cũng muốn uống trà gừng táo, em cũng say xe mà, anh Lục."
Lục Hoài nhíu mày, gân xanh trên bàn tay đang nắm vô lăng nổi lên. Lần đầu tiên anh có cảm giác muốn đá/nh người.
Tang Ninh ngồi ghế sau cũng bất chợt ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn Trần Giác rồi lại nhìn Lục Hoài: "..."
Lục Trừng nghe thấy thì gi/ận sôi m/áu, không chút khách khí vả một cái vào sau gáy cậu: "Trần Giác ch*t ti/ệt, cậu nói chuyện cho tử tế coi! Đừng có làm người khác buồn nôn!"
Cái t/át của Lục Trừng rất mạnh, Trần Giác ngẩn người ra hai giây rồi ôm sau gáy kêu "xuy" một tiếng.
"Đại tiểu thư, cậu ra tay tà/n nh/ẫn quá đấy! Cậu định mưu sát tớ à?" Trần Giác vừa xoa đầu vừa quay người lại, giọng nói đã khôi phục bình thường, dù mang theo vài phần ấm ức nhưng vẫn cợt nhả, "Tớ chỉ đùa với anh Lục thôi mà, có cần phải thế không?"
"Có cần!" Lục Trừng trừng mắt, tiếp tục xả gi/ận, "Cậu gọi đó là đùa à? Cậu gọi đó là làm người khác gh/ê t/ởm! Bác sĩ Lục đang lái xe đấy, lỡ mà bị cậu làm cho buồn nôn đến mức không giữ nổi tay lái, chẳng phải chúng ta rơi xuống vực ch*t hết rồi sao!"
"Anh Lục là tay lái già mười năm rồi, không dễ bị dọa đâu."
"Cậu còn già mồm! Xem tớ có..."
Thấy Lục Trừng định vung tay t/át thêm cái nữa, Tang Ninh vội vàng giữ cô lại, khuyên nhủ: "Trừng Trừng... thôi nào, Trần Giác cũng chỉ đùa thôi, không cố ý đâu."
"Cậu ta chính là cố ý!"
Lục Hoài liếc nhìn ghế sau qua gương chiếu hậu, giọng trầm thấp và bình ổn: "Lục Trừng."
Lục Trừng nghe vậy liền im bặt, lườm Trần Giác một cái đầy bất mãn.
Trần Giác thấy vậy cũng không lên tiếng nữa, ngoan ngoãn xoa sau gáy, cơn đ/au khiến cậu lầm bầm một câu "đồ bà chằn".
Trong xe lập tức trở nên yên tĩnh.
Tang Ninh lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu mở điện thoại nhắn tin cho bạn.
Chuyện trà gừng táo, không ai nhắc lại nữa.
Ngoài cửa sổ xe, trên ngọn núi không ai để ý tới đã bắt đầu đổ trận tuyết nhỏ.
Lục Trừng vẫn còn tức, lén gửi tin nhắn cho Trần Giác, bảo cậu lên mạng, họ sẽ phân thắng bại trong game.
Tang Ninh gửi tin nhắn xong, ngẩng đầu lên thấy những bông tuyết đọng trên cửa sổ, cô đang hào hứng định nói với Lục Trừng thì quay đầu lại đã thấy Lục Trừng đang chìm đắm trong trò chơi, cô cười cười, không làm phiền cô ấy, tự mình chơi một mình.
Những bông tuyết mảnh bay đầy trời đang lặng lẽ rơi xuống, cô thở ra một hơi, nhìn nó ngưng tụ thành một lớp sương mỏng trên kính. Cô lại duỗi ngón tay ra, vẽ lên lớp sương đó một cái đầu cún con, đầu mèo, đầu thỏ cực kỳ đáng yêu.
Nhìn những hình vẽ dễ thương trước mắt, Tang Ninh hài lòng mỉm cười.
Lục Hoài liếc nhìn Tang Ninh qua gương chiếu hậu, trong mắt vô thức chứa đựng ý cười.
Đường về trung tâm thành phố còn rất dài.
Trong xe bật máy sưởi, hơi nóng khiến người ta buồn ngủ, không bao lâu sau, Tang Ninh nghiêng đầu dựa vào cửa sổ, co người trên ghế sau mà ngủ thiếp đi.
Lục Trừng và Trần Giác chơi năm ván, chỉ thắng được hai, tức đến mức không muốn chơi tiếp nữa. Cô dứt khoát thoát game và cất điện thoại. Nghiêng đầu thì thấy Tang Ninh đã ngủ say.
Lục Trừng rướn người lại gần, hạ thấp giọng hỏi: "Anh, Ninh Ninh chưa bao giờ nhắc lại chuyện hôm đó sao?"
Chuyện ở b/ệnh viện hôm đó họ đều biết rõ, nhưng sau khi Tang Ninh đuổi Lục Hoài đi, cô cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, không nhắc lại nửa lời.
Chỉ là Lục Trừng muốn hỏi cũng không biết mở lời thế nào.
Ánh mắt Lục Hoài lóe lên, im lặng một lúc lâu, ánh mắt lại rơi vào gương chiếu hậu, nhìn cô cuộn tròn trên ghế sau, nhỏ bé như một nắm tay.
Một lúc sau, anh mới lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng đầy kiên định: "Không vội. Em ấy cần thời gian."
Ngập ngừng một lát, anh nói tiếp: "Anh đợi được."
Anh không vội đạt được Tang Ninh,
Anh phải để cô tìm thấy chính mình trước đã,
Anh sẽ đợi đến ngày cô sẵn lòng mở cửa trái tim mình với anh.