Tang Ninh ngoan ngoãn đứng một bên, không phủ nhận cũng không nói thêm gì. Ánh mắt Thời T/át bỗng rơi trên gương mặt Tang Ninh, dường như muốn nói với cô điều gì đó, nhưng điện thoại trong túi lại vang lên. Chị nhíu mày, nghiêng người nhường đường, hất cằm về phía phòng riêng: "Vào trong ngồi đi, chị đợi họ ở đây. Trà nước bên trong vừa được thay mới, trái cây cũng rất tươi."
"Vâng, chị Thời T/át."
Tiểu Chu cười hì hì kéo Tang Ninh vào phòng. Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, hành lang lại vang vọng tiếng Thời T/át đang bàn chuyện hợp tác với người khác.
Còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ liên hoan. Sau một ngày làm việc, lại còn đi lại dạo quanh một vòng, Tang Ninh đã cạn kiệt năng lượng. Tiểu Chu thấy cô mệt nên không bắt chuyện nữa, khẽ nói: "Tiểu Ninh, nếu em buồn ngủ thì cứ gục xuống bàn nghỉ một lát, chị đang đá/nh dở ván game, đồng đội đang réo gọi chị rồi."
"Vâng ạ, chị Tiểu Chu, lát nữa người đến đông đủ thì chị gọi em nhé." Tang Ninh gật đầu, yên tâm đi đến vị trí cạnh cửa sổ, đẩy ghế sát vào bàn rồi gục đầu xuống ngủ.
Gió đêm mát mẻ thổi qua khung cửa sổ, Tang Ninh nhìn bầu trời đã tối sầm bên ngoài, trong giây lát cô có cảm giác như đang quay về thời còn đi học ôn thi buổi tối. Cô quay sang nhìn chị Tiểu Chu đang mải mê chơi game, rồi tự cười lắc đầu, sao mình lại nhớ về những chuyện cũ kỹ ấy cơ chứ? Rõ ràng trước đây cô từng thảo luận với Trừng Trừng rằng nếu có cỗ máy thời gian, cô là người không muốn quay lại thời cấp ba nhất. Cuộc sống mỗi ngày chỉ biết học thuộc thơ cổ, giải những phương trình khó hiểu, rồi chạy đến phòng tranh, cô thực sự không muốn trải qua lần nữa.
Cô đã trưởng thành khỏe mạnh thành người lớn như mong ước hồi nhỏ, tuy không tính là quá thành công, nhưng cô rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Nghĩ vẩn vơ một hồi, Tang Ninh nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ dần ập đến.
Cánh cửa phòng riêng mở ra lúc nào, Tiểu Chu cũng chẳng bận tâm. Chị đang mải đối phó với xạ thủ đối phương, chỉ biết liên tục bấm "c/ứu tôi với", biểu cảm cũng đầy căng thẳng.
"Tức ch*t mất, sao ai cũng nhắm vào mình thế này."
Thua ván game, Tiểu Chu h/ận không thể bật mic m/ắng đồng đội, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy bác sĩ Lục đẹp trai đang bước vào. Chị định lên tiếng thì Lục Hoài đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho Tiểu Chu giữ im lặng. Chị lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa, rồi trố mắt nhìn Lục Hoài đi đến bên Tang Ninh, nhẹ nhàng khoác chiếc áo khoác của mình lên người cô.
Ôi chao, cô bé Tang Ninh của họ sắp có bạn trai rồi.
Tiểu Chu cứ thế nhìn với nụ cười đầy ẩn ý, đến game cũng chẳng buồn đá/nh nữa. Ánh đèn trong phòng vàng ấm dịu nhẹ, gió đêm từ cửa sổ hé mở khẽ lay động tấm rèm mỏng. Đúng lúc này, "người trong cuộc" Tang Ninh bỗng tỉnh giấc.
Cô mơ màng ngẩng đầu lên, chiếc áo khoác của Lục Hoài trên vai trượt xuống, lại được tay anh nhẹ nhàng giữ lại. Nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện, Tang Ninh không khỏi ngơ ngác, giọng nói còn mang theo vẻ mềm mại của người vừa ngủ dậy.
"Bác sĩ Lục?"
Cô nhìn một vòng, trong phòng vẫn không có ai khác, còn chị Tiểu Chu ngồi đối diện đang cười tủm tỉm vẫy tay với cô. Tầm mắt Tang Ninh lại rơi trên người Lục Hoài: "Sao anh lại ở đây?"
Lục Hoài cúi đầu nhìn cô, trong mắt thoáng nét cười không dễ nhận ra, giọng nói hạ thấp: "Đến ăn cơm. Tiện đường thấy có người ngủ như con mèo nhỏ."
"?" Tang Ninh chớp chớp mắt, có chút không tin nổi câu này lại thốt ra từ miệng bác sĩ Lục. Cho đến khi nghe thấy tiếng trêu chọc của chị Tiểu Chu, cô mới dần thấy x/ấu hổ.
"Ồ, đúng là giống mèo thật đấy." Tiểu Chu che miệng cười, mắt cong lại. Chuyện này chẳng phải còn thú vị hơn bộ phim thần tượng cẩu huyết chị xem tối qua sao?
Tang Ninh nhìn anh đầy nghiêm túc: "Bác sĩ Lục, có phải anh học hư từ ai rồi không?"
Lục Hoài thấy buồn cười, nhưng không vội giải thích, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Tiểu Chu sợ Tang Ninh ngại nên quay đi chỗ khác, giả vờ như không có chuyện gì mà bắt đầu ván game mới, nhưng tai thì vẫn dỏng lên nghe ngóng.
"Không có." Giọng anh trầm xuống, mang theo sự dịu dàng chỉ cô mới nghe được, "Tôi thật sự cảm thấy... dáng vẻ em ngủ lúc nãy rất giống một chú mèo nhỏ."
Bây giờ cũng giống.
Câu nói này còn chân thành hơn câu trước. Ánh mắt anh khi nói chuyện luôn đặt trên gương mặt cô, không hề dời đi nửa phần. Tang Ninh há miệng, nhất thời quên mất mình định nói gì. Đến khi gò má bắt đầu nóng ran, cô mới vội cụp mắt xuống, không để anh nhìn thấy vẻ ửng hồng trên mặt.
Cô chưa kịp nghĩ thêm gì đã nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cửa ngày một gần. Lục Hoài nhìn vẻ lúng túng của cô, ánh mắt sau cặp kính ẩn chứa sự dịu dàng vô tận. Khi cánh cửa mở ra, anh đã rời khỏi bên cạnh cô, nhưng chiếc áo khoác vẫn còn trên vai Tang Ninh.
Khi Thời T/át dẫn mọi người vào, chị không phát hiện ra điều gì bất thường. Mọi người cười nói vui vẻ lần lượt vào chỗ, căn phòng lập tức trở nên náo nhiệt.