Lục Tranh khẽ thở dài: "Vậy thì cậu đừng nghĩ nhiều quá, cứ thử tìm hiểu và ở bên anh ấy xem sao. Biết đâu một ngày nào đó, cậu sẽ tìm được câu trả lời."
"..."
Hai người lại tán gẫu thêm vài chuyện vụn vặt. Tang Ninh đang định cúp máy thì Lục Tranh bỗng ngập ngừng.
"Ninh Ninh! Đừng cúp máy vội, tớ... thực ra cũng có chuyện muốn nói với cậu."
"Chuyện gì thế? Cậu nói đi, tớ đang nghe đây." Tang Ninh đổi tư thế nằm ngửa trên giường, chờ đợi Lục Tranh.
"Chính là... chính là..." Lục Tranh ấp úng hồi lâu, bỗng tuôn một tràng: "Tớ và Trần Giác đang quen nhau!"
"!"
Tang Ninh ngồi bật dậy, không thể tin nổi nhắc lại lời cô: "Cậu... cậu nói cậu và Trần Giác đang quen nhau? Chuyện từ bao giờ thế?"
"Cậu thích anh ấy à?"
"Mới mấy ngày nay thôi." Lục Tranh nói rồi giải thích: "Chắc là... thích. Tớ không chấp nhận được việc bên cạnh anh ấy xuất hiện người phụ nữ khác."
Đây là mối tình đầu tiên thực sự mà Lục Tranh trải qua từ khi Tang Ninh quen biết cô.
Cô không phản đối, chỉ nghiêm túc cảnh cáo: "Cậu đừng thấy Trần Giác lớn lên cùng cậu, biết rõ gốc gác mà vội tin tưởng anh ta quá. Đàn ông đều là kẻ hai mặt cả đấy, cậu cứ quan sát thêm đi, chừa cho mình một đường lui."
Lục Tranh nghe cô "truyền đạt kinh nghiệm" nghiêm túc như vậy thì bật cười, đến khi nghe Tang Ninh bảo nghiêm túc chút đi, cô mới đáp: "Được rồi, được rồi, yên tâm đi Ninh Ninh, tớ không phải kiểu người yêu đương m/ù quá/ng đâu."
"Tốt nhất là không phải." Tang Ninh nói xong, hai người lại tán gẫu một lúc rồi cuộc điện thoại mới kết thúc.
Tang Ninh vùi mình vào chăn, chiếc vòng tay hình cún con cọ vào cổ tay cô. Cô xoa xoa mặt cún trên vòng, tự nhủ: "Đừng nghĩ nhiều nữa Tang Ninh. Cứ thử tìm hiểu xem sao, bác sĩ Lục... cũng không phải người x/ấu."
Tiểu Tiểu đã cuộn tròn ngủ dưới chân giường.
Nghĩ như vậy, Tang Ninh không còn bận tâm nữa, trút bỏ được gánh nặng trong lòng, cô tắt đèn, chỉ vài phút sau đã chìm vào giấc ngủ sâu cho đến tận sáng.
Tang Ninh bừng tỉnh giữa ánh nắng rực rỡ buổi sớm. Lạ thay, hôm nay cô không nghe thấy tiếng chuông báo thức, cô vội ngồi dậy tìm điện thoại.
Nhìn thấy giờ giấc, cô mới thở phào, an tâm nằm trở lại chiếc giường mềm mại.
Tiểu Tiểu cũng đã tỉnh, kêu meo meo hai tiếng rồi giẫm lên chăn cọ vào người cô.
Tang Ninh vuốt ve cái đầu lông xù của nó, rồi ôm Tiểu Tiểu vào lòng bắt nó ngủ cạnh mình. Cứ thế, cô chợp mắt thêm chưa đầy mười phút mới thong thả vén chăn dậy mặc quần áo.
Vệ sinh cá nhân xong, Tang Ninh soi gương nhìn lại mình, phần tóc trên đỉnh đầu hơi xẹp xuống nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì. Cô đứng trước gương hai ba phút, cuối cùng vẫn không nhịn được, quyết định gội đầu rồi mới đi làm.
Đeo vòng tay gội đầu khá bất tiện, Tang Ninh không nghĩ nhiều liền tháo ra. Ai ngờ sau khi gội xong, cô lại quên đeo lại vào cổ tay.
Ông Tang hôm nay rảnh rỗi, tối qua đã hẹn sẽ đưa Tang Ninh đi làm, lúc này đã đợi ngoài cửa thúc giục cô.
Tang Ninh sấy tóc qua loa, nhanh chóng lấy chiếc chun buộc tóc màu đỏ trong ngăn kéo rồi ra khỏi nhà. Cô định đợi tóc khô sẽ đến công ty buộc lên sau.
Chẳng mấy chốc đã đến cổng công ty. Tang Ninh tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe, ông Tang bỗng thò đầu ra, giọng điệu đầy vẻ quan tâm thường ngày.
Tang Ninh khựng lại, cô suy nghĩ một chút rồi đáp: "Không cần đâu bố, tối nay con có hẹn ăn tối với... đồng nghiệp ạ."
Cô đổi việc đi ăn với bác sĩ Lục thành "đồng nghiệp" chỉ vì không muốn ông Tang lo lắng.
Ông Tang không hề nhận ra điều gì, chỉ cười xua tay: "Được, vậy con chú ý an toàn nhé."
"Vâng, bố, con vào đây ạ."
Đợi Tang Ninh vào công ty, ông Tang mới chậm rãi khởi động xe rời đi.
Lời tác giả:
Bác sĩ Lục: Ngày đầu tiên tiếp cận vợ, thành công!!
Trời đã thực sự nóng lên.
Ngay cả Tang Ninh vốn sợ lạnh cũng đã thay bằng một chiếc váy dài.
Tiểu Chu đang pha cà phê, thấy Tang Ninh bước vào liền bước nhanh đến trước bàn làm việc của cô, quan sát kỹ rồi khen ngợi: "Tiểu Ninh, chiếc váy hồng em mặc hôm nay đẹp quá, rất hợp với em."
"Cảm ơn chị Tiểu Chu." Tang Ninh đặt túi xuống, cũng quan sát kỹ trang phục hôm nay của Tiểu Chu. Một chiếc váy ngắn màu trắng tinh, một đôi giày cao gót màu nude, trông dịu dàng và tiểu thư, nhưng không giống phong cách thường ngày của chị ấy lắm.
Tang Ninh không dám hỏi nhiều, chỉ cười nói: "Hôm nay chị cũng rất đẹp."
Tiểu Chu nghe xong vui vẻ xoay một vòng trước mặt cô, rồi ghé sát vào, hạ giọng nói: "Hôm nay chị đi hẹn hò."
"Chị Tiểu Chu có bạn trai rồi ạ?" Tang Ninh mở to mắt.
"Ừm..." Tiểu Chu đỏ mặt, mím môi gật đầu, rồi không nhịn được nói thêm: "Thực ra cũng mới x/ác định qu/an h/ệ thôi, em đừng nói với ai nhé."
"Vâng, em sẽ không nói linh tinh đâu ạ."