【Ăn ăn ăn: Không đâu, bài tập bảo bối của mình còn đang ở nhà đợi mình sủng hạnh đây, muốn viết xong sớm một chút.】
【Bạch Thái: Ừm ừm, mình chuẩn bị đi dắt chó đi dạo đây.】
Sư Tục Trì ăn uống xong xuôi liền chào tạm biệt bạn bè để ra về, họ còn có những hoạt động khác sau bữa ăn nên cậu không muốn đi theo. Cậu vỗ vỗ tay Từ Nhất Hiển: “Mình về đây, cậu có đi chơi tiếp với họ không?”
“Không đi, mình cũng về.” Gương mặt Từ Nhất Hiển đã ửng hồng, đi đứng có chút lảo đảo, Sư Tục Trì đành phải kéo người đi ra ngoài, gọi một chiếc xe, đưa Từ Nhất Hiển về trước rồi bản thân mới về sau.
“Đừng có hôn lên mặt mình, bẩn ch*t đi được.” Cái tên Từ Nhất Hiển này lần nào say cũng không khiến người ta yên tâm, nếu là một Omega thì làm sao dám uống như thế chứ, ở nhà chắc lo lắng đến ch*t mất.
À, dù có là một Beta nhỏ thì cũng đủ khiến Sư Tục Trì phiền lòng rồi. “Được rồi được rồi, đại ca của tôi ơi, cậu đứng cho vững vào, cậu mà nằm ngủ ngoài đường là mình mặc kệ cậu đấy nhé.” Sư Tục Trì dìu người đang đi đứng xiêu vẹo này.
“Mình nên để cậu nằm ngủ ngoài đường, rồi lấy lá cây đắp lên người cậu mới phải.” Từ Nhất Hiển tựa đầu vào vai cậu, không muốn động đậy.
Từ Nhất Hiển không cao lắm nhưng cũng được một mét bảy lăm, mang giày vào thì cũng tầm một mét bảy bảy, bảy tám gì đó. May mà Sư Tục Trì không thấp, nếu không thì thật sự không kéo nổi tên này.
Sư Tục Trì và Từ Nhất Hiển mang giày vào thì cao ngang nhau, cậu mang giày vào là được một mét tám rồi, chiều cao này khá hiếm thấy ở các Omega. Từ Nhất Hiển trước đây không ít lần vì chuyện này mà buồn bực, luôn cảm thấy lòng tự trọng của mình bị thách thức, Sư Tục Trì còn cố ý xoa đầu anh ta để chọc tức.
Khó khăn lắm mới đưa được người về nhà, Sư Tục Trì mới gọi tài xế chở mình về khu chung cư đang ở. Sau đợt huấn luyện quân sự đại học, Sư Tục Trì đã xin phép ra ngoài thuê căn hộ ở riêng, sống một mình vẫn thoải mái hơn.
Đến nơi, Sư Tục Trì trả tiền rồi xuống xe. Chân vừa nhấc lên lại đổi hướng, là một tiệm trà sữa cách đó không xa. Nghĩ đến việc tối nay phải bầu bạn với đống bài tập, lòng cậu ngứa ngáy muốn m/ua một ly trà sữa uống.
Cậu gọi ly nhỏ, buổi tối uống ly lớn hơi nhiều, dễ buồn đi vệ sinh.
Sư Tục Trì xách trà sữa đi về phía nhà mình, khi đến dưới lầu, nghe thấy tiếng bánh xe lăn từ phía sau. Chỉ một hai giây sau, một người lướt qua bên cạnh, còn dắt theo một chú chó chạy theo.
Đoạn Bách đứng trên ván trượt, bên cạnh là chú chó Samoyed trắng muốt đang chạy theo sau. Khi lướt qua mang theo một làn gió nhẹ, anh mặc quần đùi dài đến đầu gối và áo phông đen.
Gió thổi bay phần tóc mái trước trán anh, chiếc tai nghe màu trắng đung đưa nhẹ trước ngựk áo đen. Anh đeo một bên tai nghe, bên còn lại cứ để mặc nó buông thõng.
Sư Tục Trì biết anh, họ cùng trường nhưng khác chuyên ngành, nhớ không lầm là... Vừa mới vào trường đã nghe danh chàng nam sinh này, lớn hơn cậu một khóa, hiện đang học năm hai, là một Alpha, học tập xuất sắc, người cũng rất lịch sự, có không ít người theo đuổi.
Ở trường, anh được coi là một nhân vật có tiếng, rất nhiều người biết anh, nhưng bản thân anh lại rất khiêm tốn.
Lúc huấn luyện quân sự, Từ Nhất Hiển lôi kéo cậu nói muốn xem đại mỹ nam, nhìn từ xa thì đúng là ngoại hình rất khá. Tuy nhiên hai người khác khóa lại khác ngành, không có tiếp xúc gì nhiều.
Chỉ là điều không ngờ tới là ngày đầu tiên Sư Tục Trì chuyển đến căn hộ này đã nhìn thấy anh sống ở nhà bên cạnh, có chút bất ngờ, hoàn toàn không nghĩ tới người hàng xóm của mình lại là Đoạn Bách.
Lúc đó nhìn ở cự ly gần, hiệu ứng thị giác không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần so với cái nhìn thoáng qua từ xa vài ngày trước.
Rất cao, rất đẹp trai, cao hơn Sư Tục Trì phải nửa cái đầu. Vừa hay gặp anh mặc đồ ở nhà chuẩn bị xuống lầu đổ rác, nhìn thấy người hàng xóm mới của mình, Đoạn Bách đơn giản chào hỏi: “Chào cậu.” Giọng nói cũng rất ôn hòa.
Sau này thường xuyên thấy anh dắt chó đi dạo, sở thích của anh cũng khá ngầu, luôn cầm theo ván trượt rồi xuống dắt chó. Tóm lại là cảm giác rất không hợp với chuyên ngành của anh, người chưa gặp qua chắc sẽ nghĩ anh là một nam sinh rất nho nhã.
Mặc dù Đoạn Bách khi trò chuyện với người khác luôn rất ôn hòa, rất có phong độ, nhưng Sư Tục Trì lại cảm thấy người này có một khoảng cách khó gần. Là trong lời nói, trong cử chỉ hành vi, tóm lại là chưa từng nghe anh đỏ mặt tía tai với ai bao giờ, cuộc sống cũng rất ngăn nắp.
Bố cậu trước đây cứ không yên tâm việc cậu là một Omega mà ở một mình, sau này biết hàng xóm là một Alpha thì càng lo lắng hơn.
“Bố ơi, bây giờ là xã hội pháp trị, th/uốc ức chế cũng rất tiên tiến rồi. Đừng lo lắng, anh khóa trên kia rất lịch sự, hơn nữa hai đứa bọn con căn bản không thân, nói chuyện còn chưa quá mười câu, bố đừng lo bò trắng răng nữa.” Sư Tục Trì bất lực nói với bố. Nhà chỉ có mỗi cậu, bố cậu thiếu chút nữa là xem cậu như tiểu công chúa mà nuôi rồi.
Một chuyện khác, lúc đầu Sư Tục Trì chưa nhận ra có gì bất thường, phải đến khi ở đây hơn một tháng mới thấy người hàng xóm này có chút quen mắt. Luôn có cảm giác hình như mình đã gặp ở đâu đó rồi. Sau khi nghi ngờ, cậu vội vàng gọi điện hỏi bố mình, hỏi ra mới biết đúng là anh ta thật.
Hình như đúng là con trai nhà họ Đoạn ở sát vách hồi tiểu học, hơn nữa còn là kiểu “con nhà người ta” tiêu chuẩn.