(T_T) Thật sự rất xin lỗi mọi người, vì lúc bắt đầu viết bộ này mình viết một mình, viết xong cả cuốn cũng chỉ có một mình, lúc đầu không chú ý đến vấn đề dòng thời gian và góc nhìn, mình lại còn chia nó thành hai chương nên càng trở nên rối rắm, lúc đó cũng không có ai nhắc nhở mình... Giờ truyện đã hoàn rồi, mình cũng hơi không biết phải sửa thế nào, để xem sau này có thời gian mình sửa lại nhé, hy vọng lời giải thích của mình có thể giúp mọi người hiểu được (cúi đầu). Mình xem lại thì chỉ có dòng thời gian và góc nhìn ở chương một, hai là hơi lo/ạn, phần sau không có vấn đề gì lớn đâu ạ (cúi đầu lần nữa).
Ngoài ra, xin giới thiệu bộ tiếp theo, cũng là truyện ngọt nhé: 《Ai mà thèm kết hôn chớp nhoáng với người lạ chứ!》
Thời đại học năm hai, Đình Thụ đang trong giai đoạn m/ập mờ với Crush, sắp sửa chọc thủng bức màn ngăn cách để tâm ý tương thông.
Bỗng một cuộc điện thoại từ nhà gọi đến, bắt mình phải kết hôn với người ta??!!
Đình Thụ hét vào điện thoại: Giữa ban ngày ban mặt, bố mẹ, hai người vậy mà dám b/án con trai mình! Còn lương tâm không hả!
【Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.】
Crush: Ngày mai cùng đến thư viện không?
Đình Thụ: Đợi chút đã nhé~, mình đi ch/ém một đứa đã.
Đối tượng liên hôn là vị học trưởng phong vân ở trường y sát vách, vừa cao vừa đẹp trai, thành tích lại tốt.
Đình Thụ: Thế thì đã sao, nếu anh ta dám bước chân vào cửa nhà tôi, tôi nhất định sẽ khiến anh ta đêm nào cũng mất ngủ.
-
Đối tượng liên hôn không những bước chân vào cửa nhà Đình Thụ, mà còn ngủ trên giường của cậu. Ngày đầu tiên kết hôn, Đình Thụ không hề che giấu ý định muốn ch/ém người.
Chỉ là cậu phát hiện... sao người này không dám nhìn mình? Sau tai anh ửng đỏ, ánh mắt cũng có chút né tránh.
Đình Thụ: Chột dạ rồi chứ gì, còn may là anh còn chút lương tâm, mau ký đơn ly hôn đi!
Đối tượng liên hôn: Đã xem không trả lời.
Để sớm ngày ly hôn, Đình Thụ tung ra ba trăm sáu mươi kế, kế nào cũng gây phiền phức.
Điều khiến Đình Thụ bất ngờ là... đối tượng liên hôn dường như lại rất thích những chiêu trò này, thậm chí còn rất tận hưởng, ánh mắt cưng chiều đó là thế nào đây??!!
Đình Thụ không hề sợ hãi, dù sao sớm muộn gì cũng phải ly hôn, cậu quay người lại tiếp tục trò chuyện vui vẻ với Crush, lần này anh chắc chắn không nhịn được nữa, ai mà chịu nổi việc bị cắm một cái sừng to tướng chứ.
Kết quả là đơn ly hôn không thấy đâu, đối tượng liên hôn quay người ôm cậu vào lòng, những ngón tay thon dài bóp nhẹ cằm cậu, giọng nói lạnh lùng và trầm thấp: “Em muốn hẹn hò với cậu ta? Em cứ đi đi.”
Đình Thụ nhìn con d/ao phẫu thuật đột nhiên xuất hiện trên tủ đầu giường, nuốt nước bọt: Anh mau bỏ tay ra khỏi eo tôi đi! Ôm ch/ặt thế này tôi đi kiểu gì đây!!
Phụ lục điều khoản kết hôn thỏa thuận:
1. Tự do yêu đương trong hôn nhân!
2. Giữ khoảng cách, không can thiệp vào chuyện của nhau!
3. Nhưng phải hòa thuận trước mặt bố mẹ!
4. Thời hạn hai năm, đến hẹn thì ly hôn!
5. Ai yêu người kia là đồ chó!
Thấy Sư Tục Trì offline, Đoạn Bách không nán lại lâu, cũng thoát game.
Chơi game mấy tiếng đồng hồ cũng hơi mệt, Sư Tục Trì đặt báo thức để chợp mắt một lát rồi dậy hoàn thành nốt nhiệm vụ, may là cũng không còn nhiều.
Đoạn Bách đặt điện thoại lên bàn, hôm nay không có việc gì nên nghỉ ngơi. Anh cũng không muốn ngủ trưa, ánh mắt rơi trên bàn, nhất thời không biết mình nên làm gì.
Tiểu Hanh lắc lư con vịt nhỏ bằng bông màu vàng chạy tới, đây là món đồ chơi yêu thích thứ hai của nó, thứ nhất là con heo hồng kia. Hai hôm trước nó cũng ngậm đồ chơi chạy tới tìm Đoạn Bách như vậy, Đoạn Bách chê nó ngày nào cũng ngậm, đầy nước miếng, đồ chơi vừa bẩn vừa hôi, liền đứng dậy dọn dẹp, định giặt sạch đống đồ chơi của nó.
Tiểu Hanh nghiêng đầu nhìn anh trai mình thu gom đồ chơi vào một chỗ, vẫn chưa nhận ra anh định làm gì.
Đoạn Bách vốn định giặt hết đồ chơi thì dừng tay, tiện tay ném con vịt vàng nhỏ cho nó, đỡ cho đến lúc đó không tìm thấy món đồ chơi nào lại kêu ăng ẳng.
Thấy đôi mắt đen láy của Tiểu Hanh nhìn chằm chằm vào mình, Đoạn Bách túm lấy nó.
Đã đến thế này rồi, tắm cho nó luôn vậy.
Lần cuối nó tắm là hơn nửa tháng trước, lúc đi m/ua thêm thức ăn cho chó tiện thể mang nó đến tiệm thú cưng. Chỉ là con chó ngốc này ở tiệm thú cưng không hề ngoan, mỗi lần đến đón nó, nhân viên đều bảo nó quá quậy phá, nhiều lần như vậy khiến Đoạn Bách rất lo chủ tiệm sẽ cho họ vào danh sách đen.
Tiểu Hanh không phải không thích tắm, mà là không thích đi tắm ở ngoài, nó thích tắm ở nhà. Ở nhà thì ngoan vô cùng, mặc cho Đoạn Bách tắm thế nào cũng không chạy lung tung.
Con chó nhỏ hơn một tuổi sao lại kén chọn thế, Đoạn Bách không chiều nó, kéo lại bắt đầu tắm: “Tiểu Hanh, qua đây, tắm cho mày.”
Tiểu Hanh thở hồng hộc vẫy đuôi chạy tới.
Hơn một tiếng sau, Đoạn Bách bất lực sấy lông cho Tiểu Hanh, phía sau lưng dính đầy mồ hôi, khắp người chỗ nào cũng là lông chó, trong miệng cũng có, quần áo thì ướt quá nửa.
Đoạn Bách cảm thấy chắc chắn là mình quá rảnh rỗi, rảnh đến mức không có việc gì làm nên mới đi tắm cho chó. Nó tắm xong, mình cũng phải đi tắm một trận.
Sau khi tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, một tay cầm khăn khô tùy ý lau lau.