Phần thân trên anh không mặc áo, nước men theo lồng ngựk chảy xuống cơ bụng săn chắc đầy sức mạnh, vừa có lực lại không quá phô trương, vừa vặn vô cùng, bên dưới hông quấn một chiếc khăn tắm.
“Tiểu Hanh, qua đây.” Đoạn Bách ngồi xuống giường nói. Nghe thấy chủ nhân gọi, Tiểu Hanh vẫy đuôi chạy tới.
Đoạn Bách đưa tay xoa xoa nó, Tiểu Hanh tự giác nằm xuống đất, thè lưỡi ra vẻ vô cùng sung sướng. Anh cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh, chụp cho Tiểu Hanh một tấm ảnh.
【Bạch Thái: Hình ảnh】
【Bạch Thái: Hình ảnh.】
【Bạch Thái: Tắm cho nó rồi đây.】
Sư Tục Trì làm xong bài tập mới nhìn thấy tin nhắn, nhấn vào ảnh, là chú chó Samoyed trắng muốt nằm trên sàn, tay chủ nhân đang gãi ngứa cho nó, nó cười híp mắt, lưỡi thè ra ngoài.
Tấm còn lại là khi toàn thân nó bị ướt sũng, trông như một chú hải cẩu trắng nhỏ.
【Ăn ăn ăn: Tắm ngoan quá, lông nó nhiều thật đấy, Tiểu Hanh đúng là b/éo giả thôi.】
【Bạch Thái: Ở nhà tắm thì ngoan, chứ ra tiệm thú cưng thì quậy lắm.】
【Bạch Thái: Lông thì nhiều thật, nhưng là th!t đặc đấy nhé.】
【Ăn ăn ăn: Ha ha ha ha ông bố trẻ thật tốt, tận tâm tắm rửa sạch sẽ cho con cưng.】
【Bạch Thái: Lần sau không tắm nữa đâu, người tôi toàn lông chó không thôi.】
Sư Tục Trì nhìn thấy câu này khẽ nhếch môi, lại gõ phím trả lời.
【Ăn ăn ăn: Ha ha ha, mình làm xong bài tập rồi!】
【Bạch Thái: Nhanh thế, mai mình còn phải đến trường một chuyến đây.】
【Ăn ăn ăn: Thảm quá, đừng buồn, cho xem bài tập của mình nè, nhiều kinh khủng.】
【Ăn ăn ăn: Hình ảnh】
【Ăn ăn ăn: Hình ảnh】
Đoạn Bách biết đối phương học khoa Toán, tuy chuyên ngành khác nhau nhưng ít nhiều cũng biết khoa này cần học những gì. Anh nhấn vào ảnh, là những con số và ký hiệu dày đặc.
【Bạch Thái: Giỏi thật, nhiều thế này cơ à.】
【Ăn ăn ăn: Đúng thế, mình nhịn ăn nhịn uống thức đêm làm cho xong đấy, cảm giác mình sắp hói đến nơi rồi.】
【Bạch Thái: Chưa ăn gì sao? Hai hôm trước chẳng phải còn nói tóc mình nhiều lắm à.】
【Ăn ăn ăn: Hhhh lát nữa sẽ nấu cơm tối, giờ bị toán học hànhz hạz đến mức không ra hình người nữa rồi. Ánh mắt mệt mỏi của người trưởng thành.jpg】
【Bạch Thái: Mình đang ăn rồi đây.】
Sư Tục Trì biết đối phương lớn hơn mình một tuổi. Hồi nghỉ hè, hai người có thể hẹn chơi game ba bốn ngày một tuần. Sau khi biết anh lớn hơn mình một tuổi, lúc nhập học tranh suất đăng ký môn học, cậu còn hỏi bí kíp từ anh. Thực ra cậu chỉ tiện miệng hỏi một câu, ai ngờ đối phương lại nghiêm túc dặn dò cậu những lưu ý cần thiết.
Lúc đó cậu đã nghĩ người bên kia chắc chắn là một người rất nghiêm túc, chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cũng tận tình kể cho cậu nghe những vấn đề anh từng gặp phải. Ví dụ như khi nghe có thông tin mở cổng đăng ký môn học, phải vào sớm, vì đến cuối là không thể nào truy cập được vào trang web đó nữa.
Đăng ký môn học phải dựa theo thời khóa biểu của bản thân, vì thông thường sinh viên năm nhất chỉ cần đăng ký trong phạm vi từ tiết một đến tiết bốn, cũng không quá nhiều, hơn nữa yêu cầu của mỗi trường mỗi chuyên ngành lại khác nhau.
Anh còn hỏi Sư Tục Trì môn muốn đăng ký có yêu cầu về tín chỉ không, ví dụ như có những môn tín chỉ sẽ cao hơn, cũng có những môn bằng nhau.
Có người thích dồn lịch học vào mấy ngày, để trống hoàn toàn một hai ngày còn lại, cũng có người sắp xếp mỗi ngày một ít để đỡ mệt mỏi.
Sư Tục Trì nhớ rất rõ lúc đó họ vẫn đang chơi game, bật mic trong đội, đang đá/nh giải trí. Là vì hai ngày nữa là nhập học, đêm đó Sư Tục Trì hiếm khi bị mất ngủ, cứ trăn trở trên giường mãi không chợp mắt được.
Lúc đó cậu chẳng nghĩ ngợi gì nhiều liền gửi cho đối phương một tin nhắn WeChat, cứ nghĩ đối phương đã đi ngủ rồi. Không ngờ anh trả lời ngay lập tức, hai người cùng vào game.
Lúc đó đã là một hai giờ sáng, Sư Tục Trì nói mình sắp nhập học, rồi tiện miệng nhắc chuyện đăng ký môn học, sợ mình không tranh nổi với người khác.
Vốn chỉ nói chuyện đăng ký môn học, kết quả người bên kia dường như liệt kê hết những điều cần chú ý khi nhập học. Đăng ký môn học, mạng trường, huấn luyện quân sự, cán bộ lớp, vào đoàn, học bổng, vân vân, cái gì nghĩ ra được đều nói hết.
Sư Tục Trì không thích đeo tai nghe, đeo lâu tai không thoải mái, âm thanh lại quá gần tai. Bình thường chỉ đeo khi ra ngoài cần thiết, ở nhà cậu đều để loa ngoài.
Tiếng của đối phương truyền qua điện thoại, trong đêm tĩnh mịch nghe càng rõ ràng. Rõ ràng không đeo tai nghe, nhưng Sư Tục Trì lại cảm thấy người này như đang nói bên tai mình vậy.
Nói rất dịu dàng và cũng rất nghiêm túc.
“Ừm? Sao không nói gì nữa? Cậu buồn ngủ à?” Đoạn Bách thấy đối phương im bặt, chỉ còn mình anh nói chuyện.
“Ồ, cũng tạm, giờ hơi buồn ngủ rồi.” Luồng suy nghĩ của Sư Tục Trì bị kéo về. Cậu vừa nói buồn ngủ thì cơn buồn ngủ cũng ập đến, không biết có phải giọng anh có chức năng thôi miên không, nghe rất dễ chịu.
“Ván này sắp xong rồi.” Đoạn Bách nói, ngón tay tiếp tục thao tác linh hoạt, muốn kết thúc ván game sớm một chút.
Một ván kết thúc.
“Vậy mình đi ngủ đây, cảm ơn Bách đại thần đêm khuya đã cùng mình chơi game, những điều học trưởng nói rất hợp lý, mình đều ghi nhớ cả rồi.”