Sư Tục Trì cụp mắt không nói gì thêm, tiếp tục ngồi trở lại sofa xem tivi.
“Muốn ăn gì nào?” Bố Sư đi vào bếp mở tủ lạnh, xắn tay áo lên.
“Trong tủ lạnh có cá đấy.” Sư Tục Trì nói vọng vào bếp.
Cậu vò đầu bứt tai đầy bực bội, rõ ràng bố mình là một người giỏi giang như thế, sao trong chuyện tình cảm lại luôn hồ đồ như vậy, đã ly hôn rồi mà vẫn... thôi bỏ đi.
Đến giờ cơm, Sư Tục Trì đứng dậy vào bếp phụ bố. Bình thường bố cậu rất bận rộn, hiếm khi tự tay nấu nướng, cơ bản chỉ khi nào muốn nấu cho con trai ăn mới đích thân vào bếp.
“Gần đây con bị ốm à?” Bố Sư lấy cá ra rã đông, tiện thể rửa rau. Ông nhìn thấy hộp th/uốc để trên bàn, nhìn là biết con trai mình lấy ra mở rồi mà không chịu cất đi.
Sư Tục Trì cầm mấy tép tỏi ngồi xổm bên cạnh thùng rác bóc vỏ: “Tuần trước trong kỳ phát tình con bị sốt một chút, giờ khỏi rồi ạ.”
“Kỳ phát tình sao lại sốt được? Mặc ít áo à?” Bố Sư hỏi, đưa tay sờ lên trán cậu.
“Dạ không... con có đi trượt băng một lát.”
“Con đấy, phân hóa cũng gần ba năm rồi.” Bố Sư thở dài đầy bất lực, “Đừng để bố phải lo lắng nữa.”
“Con biết rồi, bố là tốt nhất ạ.”
Sư Tục Trì vội vàng xuống nước dỗ dành, bố cậu cứ đụng đến con trai là hay lo xa. “Con khỏi lâu rồi, bà Từ còn nấu canh cho con nữa cơ.”
“Lại làm phiền bà Từ rồi.” Bố Sư không còn cách nào với đứa con trai này, từ nhỏ miệng lưỡi đã ngọt, dỗ dành người khác rất giỏi, cứ như mãi không chịu lớn vậy.
“Đâu có, là bà Từ biết con ốm nên xót con thôi ạ.”
“Đúng đúng, bà ấy thương con nhất.”
Bố Sư ở lại ăn tối cùng cậu đến chiều mới về. Sư Tục Trì lên tiếng: “Bố, để con đưa bố về, trời tối rồi ạ.”
“Tài xế đang đợi dưới lầu rồi, lát là tới thôi.”
Hai người đứng đợi thang máy, Sư Tục Trì cùng ông xuống lầu, tiện thể đổ rác.
Bố Sư nựng má cậu, thấy vẫn đầy đặn, chứng tỏ cuộc sống ở đây cũng ổn, ông dặn dò: “Miếng dán ngăn tin tức tố không còn nhiều đâu, nhớ m/ua thêm đấy.”
“Vâng ạ, dạo này bố còn đi công tác không? Tuần sau con về nhà.” Sư Tục Trì gật đầu.
“Hai tháng tới chắc là không rồi.” Bố Sư suy nghĩ một lát rồi trả lời.
Cửa thang máy mở ra, bên trong là người đang dắt chó, là Đoạn Bách. Có vẻ như anh vừa dắt chó đi dạo về, Đoạn Bách dắt chó ra khỏi thang máy trước rồi nói với bố Sư: “Chào chú Sư ạ.”
“Chào cháu.” Bố Sư nhất thời không nhớ ra đây là ai, ông chợt nhớ đến chuyện con trai gọi điện hỏi về hàng xóm cũ hồi trước.
“Tiểu Bách lớn nhanh quá nhỉ, cũng học ở Q đại à?” Bố Sư nhìn chàng trai trước mặt, thay đổi rất nhiều, nhìn dáng vẻ này chắc đã phân hóa thành một Alpha.
Cậu ấy rất cao, vai rộng chân dài, trên người chỉ mặc bộ đồ thường ngày đơn giản, tai đeo tai nghe nhưng vừa thấy họ đã lập tức tháo xuống. Da cũng rất trắng, bàn tay cầm dây dắt chó nổi rõ gân xanh, cậu giấu chú chó ra sau lưng, khi chào hỏi còn thoáng hiện ý cười.
“Vâng, bọn cháu là bạn học cùng trường ạ.” Đoạn Bách nói.
Sau khi gặp mặt trò chuyện đôi câu, Sư Tục Trì và bố Sư bước vào thang máy.
“Cậu ấy ở ngay sát vách con à?” Bố Sư hỏi.
“Vâng, con ở tận hai tháng mới nhận ra đấy ạ. Cậu ta chẳng giống hồi nhỏ chút nào, hồi trước mặt lúc nào cũng cau có.” Sư Tục Trì nhớ lại dáng vẻ Đoạn Bách hồi xưa, rất mơ hồ, ấn tượng sâu sắc nhất chỉ là thấy cậu ta thật phiền phức, sao cái gì cũng nhanh hơn mình một bước.
Cậu hoàn toàn không nhớ mình kém người ta một tuổi mà cứ thích so đo với anh lớn.
Bố Sư cười bảo: “Nhưng mà ở cạnh một Alpha thì vẫn nên cẩn thận một chút.”
Sư Tục Trì gật đầu.
Bố Sư một lát sau như sực nhớ ra điều gì, lên tiếng: “Ở trường có gặp được người nào mình thích không?”
“Không ạ, làm cún đ/ộc thân cũng tốt mà.”
Nghe con trai nói vậy, bố Sư cười: “Tùy con, vậy bố về đây.”
Nhìn bố lên xe, Sư Tục Trì cũng quay vào, chợt nhớ đến câu chào “chú Sư” của người hàng xóm lúc nãy, quả nhiên là anh ta đã nhận ra mình từ sớm rồi.
-
Thứ Tư.
Tối nay đi nghe tọa đàm, chiều đến, Sư Tục Trì dẫn theo hai bạn học cùng với hai người bạn của Từ Nhất Hiển, cả nhóm cùng nhau đi ăn ở tiệm lẩu trong trường.
“Hi, Omega ngọt ngào của khoa Toán, lại gặp nhau rồi.” Một nữ Beta lai tóc vàng tên Lạc Khê chào Sư Tục Trì.
Mỗi lần nghe đến cách gọi này, Sư Tục Trì đều cảm thấy x/ấu hổ vô cùng, tất cả là tại Từ Nhất Hiển. Hồi trước lúc giới thiệu cậu, nó lỡ miệng gọi là “Omega ngọt ngào khoa Toán”, thế là cô bạn lai này nhớ dai, lần nào cũng dùng chất giọng tiếng Trung lơ lớ gọi cậu như vậy.
Mấy bạn học cười ồ lên, Từ Nhất Hiển còn cười to hơn, bước tới khoác vai cậu: “Đi thôi, đưa “Omega ngọt ngào” nhà chúng ta đi ăn lẩu nào.”
“Lần trước chẳng phải bảo ăn Haidilao sao?”
“Trường mình làm gì có đâu?”